Bữa Cơm Chiến Trường
Một bữa cơm giản dị giữa chiến trường đã trở thành ký ức sâu sắc về tình đồng đội và sự sẻ chia trong gian khó
Tôi là Hoàng Văn Sáng, sinh ngày 12 tháng 3 năm 1953, quê ở xã Khánh Hòa, tỉnh Lào Cai. Tôi tham gia công binh trên tuyến đường Trường Sơn từ năm 1971.
Những ngày làm nhiệm vụ mở đường, chúng tôi thường xuyên thiếu thốn lương thực. Có khi cả đơn vị chỉ có một ít gạo và rau rừng.
Một buổi trưa, sau nhiều giờ làm việc dưới nắng, chúng tôi trở về lán nghỉ. Hôm đó, bữa cơm chỉ có một nồi cơm nhỏ và chút muối.
Anh Trung – tổ trưởng – là người chia cơm. Anh cẩn thận chia đều từng phần cho từng người.
Ai cũng đói, nên ăn rất nhanh.
Nhưng khi ăn xong, tôi để ý thấy anh Trung vẫn chưa ăn.
Tôi hỏi, anh chỉ cười:
“Anh ăn rồi, em cứ ăn đi.”
Tôi không nghĩ nhiều.
Chiều hôm đó, chúng tôi tiếp tục làm việc thì bất ngờ bị bom đánh trúng khu vực gần đó. Anh Trung bị thương nặng.
Khi chúng tôi đưa anh về, tôi mới phát hiện trong túi áo anh vẫn còn nguyên phần cơm.
Hóa ra… anh chưa ăn.
Bữa cơm hôm đó là bữa cuối cùng của anh.
Và cũng là lần đầu tiên tôi hiểu rõ thế nào là tình đồng đội trong chiến tranh.


