Bữa cơm chiều của người lính già
Là một nốt lặng bình yên, đầy chất suy tư và sâu lắng. Sau những thăng trầm của cuộc chiến, sau những cống hiến cho "con đường làng" hay những năm tháng đứng trên bục giảng với "cánh tay còn dang dở", buổi chiều là khoảng thời gian người lính trở về với thế giới nội tâm của riêng mình.
Chiều nào chú Hai – người cựu chiến binh già – cũng dọn thêm một chiếc chén trên mâm cơm dù sống một mình trong căn nhà nhỏ vắng lặng. Chú nói phần cơm ấy dành cho những người đồng đội đã từng chia nhau từng nắm cơm khô giữa rừng nhưng chưa kịp hưởng những ngày hòa bình. Suốt nhiều năm, chú vẫn giữ thói quen ấy không phải vì mê tín, mà vì sợ mình quên mất những người đã hy sinh. Mỗi chiều mưa ngồi bên mâm cơm nguội lạnh, chú lại nghe ký ức chiến tranh trở về qua tiếng mưa rơi ngoài hiên.



