Khác

Bữa cơm chiều định mệnh

Bữa cơm chiều định mệnh

Lào Cai15/05/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều ngày 24/7/1968, trước khi ra hiện trường, các chị cùng nhau ăn bữa cơm chiều tại lán. Bữa cơm chỉ có rau tập tàng hái vội ngoài bìa rừng và một ít mắm khô. Chị Tần (Tiểu đội trưởng) còn đùa: "Ăn nhanh lên các em, lát về chị sẽ gội đầu cho từng đứa, bám bụi bẩn hết cả rồi".

Chị Cúc – người trầm lặng nhất tiểu đội – lúc đó vẫn chưa kịp ăn xong bát cơm thì có lệnh báo động. Tiếng máy bay gầm rú, các chị buông vội bát đũa, chạy nhanh ra trận địa để kịp san lấp hố bom cho đoàn xe sắp qua.

Đến khoảng 16 giờ 30 phút, trận bom thứ 15 trong ngày dội xuống ngay sát hầm trú ẩn của tiểu đội. Một tiếng nổ chát chúa, khói bụi mịt mù. Khi khói tan, đồng đội chạy đến thì hầm đã bị sập hoàn toàn.

Họ đã hy sinh khi tuổi đời còn quá trẻ. Đau xót nhất là đồng đội đã tìm thấy 9 người, nhưng riêng chị Cúc thì không thấy đâu. Phải đến 3 ngày sau, người ta mới tìm thấy chị trong tư thế ngồi khom trong hầm cá nhân, tay vẫn còn cầm chiếc cuốc, như thể chị vẫn đang sẵn sàng chờ đợi tiếng còi lệnh để bước lên mặt đường.

Lời hứa gội đầu cho các em của chị Tần mãi mãi không thực hiện được. Bát cơm ăn dở của chị Cúc vẫn nằm đó bên cạnh những hố bom. Họ hy sinh khi chưa kịp lập gia đình, có người còn chưa có người yêu, nhưng họ đã dành tình yêu lớn nhất cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bữa cơm chiều định mệnh | Câu chuyện thời hoa lửa