Cựu chiến binh

Bữa cơm chiều nơi biên giới

Tuyên Quang12/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bữa cơm chiều nơi biên giới

Chiều xuống rất nhanh ở vùng núi biên giới. Mới hơn năm giờ, những dãy núi phía xa đã chìm dần trong màu tím sẫm. Sương từ các thung lũng bắt đầu tràn lên, phủ kín con đường dẫn vào khu chốt.

Trong căn lán nhỏ, mấy người lính đang chuẩn bị bữa cơm chiều.

Bữa cơm hôm ấy chẳng có gì nhiều. Một nồi cơm, ít rau rừng, vài miếng cá khô và bát nước mắm được chia đều cho tất cả mọi người.

Hùng, người lính trẻ nhất trong tổ, vừa nhóm bếp vừa nói:

“Ước gì bây giờ có một nồi canh chua mẹ nấu.”

Anh Thành đang thái rau bật cười:

“Cậu nhớ mẹ hay nhớ canh chua?”

“Cả hai.”

Mọi người cùng cười.

Ở nơi chiến trường, những câu chuyện giản dị như vậy thường khiến người ta quên đi cái lạnh và những căng thẳng đang chờ phía trước.

Đúng lúc mọi người chuẩn bị ăn, một chiến sĩ chạy vào báo có một bà cụ trong bản đang tìm bộ đội.

Một lúc sau, bà cụ xuất hiện trước cửa lán.

Trên tay bà là một chiếc giỏ tre.

Bà đặt chiếc giỏ xuống rồi nói:

“Bản có ít rau, ít trứng. Các cháu cầm lấy mà ăn.”

Người chỉ huy vội nói:

“Bà mang về cho gia đình dùng. Chúng cháu còn có cơm.”

Bà cụ lắc đầu:

“Các cháu ăn đi. Bộ đội ở đây giữ bản làng cho chúng tôi, chúng tôi có gì thì góp nấy.”

Nói rồi bà mở chiếc giỏ.

Bên trong có hơn chục quả trứng, một bó rau cải và mấy củ khoai lang.

Hùng nhìn những thứ ấy mà thấy lòng mình ấm lên.

Anh đỡ lấy chiếc giỏ:

“Cháu cảm ơn bà.”

Bà cụ cười:

“Ăn no rồi còn có sức mà đứng gác.”

Bà đi rồi, cả tổ ngồi quanh mâm cơm.

Người chỉ huy chia những quả trứng thành từng phần bằng nhau.

Mỗi người một quả.

Không ai ăn ngay.

Họ nhìn những quả trứng nhỏ trên bát cơm rồi cười.

Thành nói:

“Lâu lắm rồi mới được ăn trứng.”

Hùng bóc quả trứng, chia đôi một nửa đưa cho người bên cạnh.

“Anh ăn đi.”

“Cậu ăn đi.”

“Em còn trẻ, ăn ít cũng được.”

“Thôi, chia đôi.”

Cuối cùng, quả trứng được chia thành hai phần.

Trong căn lán nhỏ, chẳng ai có nhiều, nhưng ai cũng sẵn sàng nhường cho nhau.

Bữa cơm kéo dài không lâu.

Ăn xong, mọi người lại chuẩn bị cho ca trực đêm.

Hùng nhận nhiệm vụ đầu tiên.

Trước khi bước ra ngoài, anh quay lại nhìn căn lán. Ánh lửa bếp vẫn đỏ.

Anh chợt nhớ đến bữa cơm gia đình ở quê.

Có lẽ lúc này mẹ anh cũng đang ngồi bên mâm cơm, vừa ăn vừa tự hỏi không biết con trai nơi biên giới có được ăn uống đầy đủ không.

Hùng khẽ cười.

Anh tự nhủ:

“Mẹ ơi, hôm nay con ăn trứng rồi.”

Đêm ấy, sương xuống rất dày.

Hùng đứng bên chốt, nghe tiếng gió thổi qua rừng cây.

Bên dưới thung lũng, những ngọn đèn nhỏ của bản làng vẫn sáng.

Anh nhìn những ánh đèn ấy rất lâu.

Anh hiểu rằng chính những căn nhà nhỏ kia là lý do mình đứng ở đây.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, Hùng trở lại vùng đất ấy.

Căn lán năm xưa không còn nữa. Con đường cũng đã được mở rộng. Bản làng ngày trước giờ đã có điện, có trường học và những ngôi nhà mới.

Hùng tìm đến nhà bà cụ ngày nào.

Bà đã mất từ lâu.

Người con trai của bà nhận ra Hùng qua câu chuyện mà mẹ từng kể.

Anh ta nói:

“Mẹ tôi trước khi mất vẫn thường nhắc đến các chú bộ đội năm xưa. Bà bảo hồi đó các chú ăn uống thiếu thốn nhưng lúc nào cũng nhường phần tốt cho nhau.”

Hùng nghe xong chỉ mỉm cười.

Ông nhìn về phía những ngọn núi xa.

Trong ký ức, ông vẫn nhìn thấy căn lán nhỏ, bếp lửa đỏ và những người đồng đội năm nào đang ngồi quanh mâm cơm.

Có người đã trở về.

Có người không.

Nhưng bữa cơm chiều hôm ấy vẫn còn nguyên trong ký ức của ông.

Một bữa cơm chẳng có món gì quý giá.

Chỉ có rau rừng, cá khô và một quả trứng được chia đôi.

Nhưng giữa những năm tháng chiến tranh khắc nghiệt, chính những điều bình dị ấy đã giúp những người lính hiểu rằng họ không chiến đấu một mình.

Phía sau họ luôn có quê hương, có đồng bào và có những mái nhà đang chờ ngày bình yên trở lại.:::

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn