BỮA CƠM CHỜ
Chiều nào cũng vậy, người mẹ già vẫn bày thêm một chiếc bát.
Mâm cơm chỉ có bát canh rau, đĩa cà muối và ít cá kho.
Con trai đã lên đường nhập ngũ hơn hai năm.
Tin tức gửi về thưa dần.
Hàng xóm bảo:
– Bà cất bớt chiếc bát đi.
Người mẹ chỉ lắc đầu.
– Nó chưa về thì mình cứ chờ.
Chiếc bát ấy không phải để ăn.
Mà để giữ một niềm tin.
Mỗi bữa cơm, bà lại kể cho cháu nghe về người cha dũng cảm đang ở nơi tiền tuyến.
Đứa trẻ lớn lên bằng những câu chuyện ấy.
Lớn lên cùng lòng tự hào về người cha mà mình chưa kịp nhớ mặt.


