Bữa cơm chờ con
Con trai nhập ngũ đã ba năm nhưng tối nào mẹ anh Hòa cũng dọn đủ ba bát cơm lên mâm. Hàng xóm bảo bà đừng chờ nữa vì chiến tranh biết ngày nào mới về. Bà chỉ nhẹ nhàng đáp: “Nó còn sống thì sẽ nhớ đường về nhà.” Một chiều cuối năm, giữa lúc bà đang ngồi bên hiên, có tiếng gọi khẽ ngoài cổng. Người lính gầy gò trong bộ quân phục bạc màu đứng đó mỉm cười: “Mẹ ơi, con về rồi.” Bà òa khóc, đôi bàn tay run run ôm lấy đứa con tưởng như đã mất mãi mãi.


