Bữa cơm chờ người không về
Hôm đó, bà Nhàn nấu cơm cho một tổ bộ đội vừa đi làm nhiệm vụ.
“Cơm chín rồi, tôi cứ để đó chờ,” bà kể.
Đến trưa, không thấy ai về. Đến chiều, vẫn không.
Đêm xuống, chỉ có vài người quay lại, gương mặt lặng lẽ.
Không ai nói gì, nhưng bà hiểu.
Nồi cơm vẫn còn nguyên.
Bà không dọn đi, cứ để vậy đến sáng hôm sau.
“Như thể… họ vẫn sẽ về ăn.”
Bà Nhàn nói nhỏ:
“Có những bữa cơm… mãi mãi không đủ người.”


