Bữa cơm chung
Bữa cơm chung
Một chiều, ông mời cả xóm ăn cơm.
Nhà nghèo nhưng lòng rộng mở.
Mỗi người góp một chút thành bữa lớn.
Tiếng cười vang khắp sân nhỏ.
Ông nói: “Cùng nhau thì đủ”.
Không ai thấy mình thiếu thốn nữa.
Tình làng ấm hơn bếp lửa.
Bữa cơm ấy ai cũng nhớ mãi.
Không phải vì món ngon.
Mà vì hoa lửa của sự đoàn kết.


