Bữa cơm có ba người
Chiến tranh có những mất mát mà đôi khi chỉ một bữa cơm mới có thể kể hết.
Ngày đơn vị đóng quân tạm thời, ba người lính thường ngồi cùng nhau.
Một người quê miền Bắc.
Một người quê miền Trung.
Một người quê miền Nam.
Họ khác nhau về giọng nói, quê hương và hoàn cảnh gia đình.
Nhưng khi ngồi bên nồi cơm, tất cả đều giống nhau.
Một hôm, người lính miền Trung lấy trong ba lô ra một gói nhỏ.
Đó là ít muối vừng mẹ gửi.
Anh chia thành ba phần.
“Ăn đi.”
Hai người kia từ chối.
“Của mẹ mày gửi mà.”
Anh cười:
“Mẹ tao gửi thì tao mới phải chia cho anh em.”
Bữa cơm hôm ấy rất đơn giản.
Cơm, rau và một chút muối vừng.
Nhưng sau này, một trong ba người kể rằng ông nhớ bữa cơm ấy hơn bất kỳ bữa tiệc nào trong cuộc đời.
Bởi đó là bữa cơm cuối cùng có đủ ba người.
Một người đã nằm lại.
Một người sau chiến tranh mất liên lạc.
Chỉ còn ông trở về.
Nhiều năm sau, mỗi khi ăn cơm cùng gia đình, ông vẫn có thói quen gắp thức ăn cho người bên cạnh.
Con cháu hỏi tại sao.
Ông chỉ nói:
“Ngày xưa quen rồi.”
Nhưng thật ra, trong mỗi bữa cơm, ông vẫn đang gắp phần của mình cho những người bạn đã không trở về.


