Bữa Cơm Có Đủ Người
Bữa Cơm Có Đủ Người
Tết năm ấy, lần đầu tiên sau nhiều năm, gia đình bà Hòa có một bữa cơm đông đủ.
Người con trai từ chiến trường trở về.
Người cha từ bệnh viện quân y cũng vừa xuất viện.
Căn nhà nhỏ chật kín tiếng nói cười.
Mâm cơm chẳng có gì đặc biệt.
Chỉ vài món quê.
Một đĩa thịt luộc.
Bát canh rau.
Đĩa dưa hành.
Nhưng với cả gia đình, đó là bữa cơm ngon nhất đời.
Trong chiến tranh, điều tưởng như bình thường nhất lại trở thành điều khó khăn nhất.
Được ngồi cùng nhau.
Được nhìn thấy nhau.
Được nghe tiếng cười của người thân.
Khi nâng chén trà cuối bữa, người cha già bỗng nói:
— Hôm nay nhà mình đủ người rồi.
Cả bàn ăn im lặng.
Ai cũng hiểu ý ông.
Bởi đã có thời họ không dám mơ đến khoảnh khắc ấy.
Nhiều năm sau, con cháu trong nhà vẫn nhắc lại câu nói ấy mỗi dịp sum họp.
Không phải để nhớ chiến tranh.
Mà để biết trân trọng hòa bình.



