Bữa Cơm Có Tiếng Cười
Bữa Cơm Có Tiếng Cười
Ông Hòa thường kể rằng điều ông nhớ nhất sau ngày trở về không phải là cổng làng hay dòng sông quê.
Mà là tiếng cười trong bữa cơm gia đình.
Suốt những năm chiến tranh, bữa ăn của người lính thường rất vội.
Có khi chỉ là nắm cơm nguội.
Có khi là vài củ sắn luộc.
Ăn xong lại tiếp tục hành quân.
Vì thế ngày đầu tiên được ngồi quanh mâm cơm cùng cha mẹ và các em, ông đã xúc động đến nghẹn lời.
Mẹ gắp thức ăn cho con trai.
Cha rót chén trà nóng.
Mấy đứa em tranh nhau kể chuyện làng xóm.
Tiếng cười vang lên trong căn nhà nhỏ.
Rất bình thường.
Nhưng với ông, đó là âm thanh đẹp nhất trên đời.
Nhiều năm sau, mỗi lần cả gia đình sum họp, ông vẫn nhắc lại:
— Đừng coi những bữa cơm cùng nhau là điều hiển nhiên.
Bởi có một thời, chỉ được ngồi đủ mặt quanh mâm cơm cũng đã là ước mơ của biết bao người.



