Bài viết

BỮA CƠM CÒN THIẾU

Trong những năm tháng chiến tranh, khi bom đạn còn vang lên nơi tiền tuyến, thì ở hậu phương, có những điều lặng lẽ diễn ra mà không kém phần day dứt. Đó là những bữa cơm gia đình — nơi tưởng chừng giản dị nhất — nhưng lại chất chứa những khoảng trống không thể lấp đầy.

Tuyên Quang05/08/2026Xã Hoàng Su Phì (Đoàn xã Hoàng Su Phì)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

BỮA CƠM CÒN THIẾU

Trong những năm tháng chiến tranh, khi bom đạn còn vang lên nơi tiền tuyến, thì ở hậu phương, có những điều lặng lẽ diễn ra mà không kém phần day dứt. Đó là những bữa cơm gia đình — nơi tưởng chừng giản dị nhất — nhưng lại chất chứa những khoảng trống không thể lấp đầy.

Ở một thôn nhỏ của Hoàng Su Phì, gia đình ông Lý từng có bốn người quây quần bên mâm cơm mỗi tối: cha, mẹ và hai anh em. Cuộc sống tuy nghèo khó, nhưng ấm áp. Những bữa cơm chỉ có rau rừng, bát canh loãng và chút muối, nhưng tiếng nói cười thì không bao giờ thiếu.

Rồi chiến tranh đến.

Người con trai lớn trong nhà, vừa tròn hai mươi tuổi, nhận giấy gọi nhập ngũ. Ngày anh lên đường, bữa cơm cuối cùng diễn ra trong không khí lặng lẽ. Không ai nói nhiều, chỉ có tiếng bát đũa khẽ chạm vào nhau. Người mẹ gắp thêm cho con từng miếng thức ăn, như sợ rằng sau này sẽ không còn cơ hội.

Anh ăn chậm hơn mọi ngày. Thỉnh thoảng, anh ngẩng lên nhìn từng người trong gia đình, như muốn ghi nhớ tất cả. Nhưng anh không nói gì nhiều. Có lẽ, những điều cần nói đã nằm lại trong ánh mắt.

Sáng hôm sau, anh khoác ba lô, rời khỏi ngôi nhà nhỏ. Người cha đứng lặng ở cửa, người mẹ cố giữ bình tĩnh để không khóc thành tiếng. Người em trai chạy theo một đoạn rồi dừng lại, nhìn theo bóng anh khuất dần sau con đường đất.

Từ ngày ấy, mâm cơm trong nhà chỉ còn ba người.

Những ngày đầu, mọi thứ vẫn diễn ra như cũ. Người mẹ vẫn nấu cơm đủ phần, vẫn quen tay lấy thêm một bát đặt vào vị trí của người con trai. Nhưng rồi bà lại lặng lẽ cất đi, như nhận ra một điều không muốn thừa nhận.

Chiếc chỗ ngồi ấy vẫn để trống.

Không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu rằng, sự vắng mặt ấy không chỉ là thiếu một người, mà là thiếu đi một phần của gia đình.

Thỉnh thoảng, những lá thư từ tiền tuyến gửi về. Mỗi lần như vậy, bữa cơm hôm ấy lại có chút khác. Người mẹ đọc lại những dòng chữ ngắn ngủi, rồi kể cho cả nhà nghe. Người cha gật đầu, ánh mắt có phần nhẹ nhõm hơn. Người em trai chăm chú lắng nghe, như đang được gặp lại anh qua từng câu chữ.

“Con vẫn khỏe, bố mẹ yên tâm.”

Câu nói quen thuộc ấy trở thành niềm an ủi lớn nhất.

Những lúc như vậy, bữa cơm dường như đầy đủ hơn, dù người viết những dòng chữ ấy vẫn đang ở rất xa.

Nhưng chiến tranh không kéo dài trong yên bình.

Thư thưa dần. Có khi vài tháng không có tin tức. Sự im lặng khiến bữa cơm trở nên nặng nề hơn. Không ai nói ra, nhưng nỗi lo hiện rõ trong từng ánh mắt.

Cho đến một ngày, tin dữ đến.

Người đưa tin mang theo một tờ giấy mỏng, nhưng đủ để làm thay đổi tất cả. Người con trai đã hy sinh trong một trận đánh lớn. Không có nhiều thông tin, chỉ vài dòng ngắn ngủi, lạnh lẽo.

Người mẹ không khóc thành tiếng. Bà chỉ ngồi lặng đi rất lâu, đôi tay vẫn giữ tờ giấy. Người cha quay mặt đi, cố giấu đi sự đau đớn. Còn người em trai, lần đầu tiên hiểu thế nào là mất mát.

Từ ngày ấy, mâm cơm chỉ còn hai người.

Nhưng điều đặc biệt là chiếc bát của người con trai vẫn được giữ lại. Không ai nói với ai, nhưng mỗi bữa ăn, người mẹ vẫn đặt thêm một bát cơm. Không phải vì bà quên, mà vì bà không thể chấp nhận sự vắng mặt ấy.

Bữa cơm trở nên im lặng hơn bao giờ hết.

Không còn tiếng nói cười, không còn những câu chuyện giản dị như trước. Chỉ có tiếng gió ngoài hiên và những khoảng lặng kéo dài.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã kết thúc, cuộc sống dần trở lại bình thường. Nhưng với gia đình ấy, một phần quá khứ vẫn còn ở lại.

Chiếc chỗ ngồi kia vẫn không có ai thay thế.

Bữa cơm vẫn diễn ra mỗi ngày, nhưng không bao giờ trọn vẹn như trước.

Người ta thường nói rằng, thời gian có thể chữa lành mọi vết thương. Nhưng có những mất mát không thể xóa nhòa, chỉ có thể học cách sống cùng.

Bữa cơm gia đình — tưởng chừng là điều giản dị nhất — lại trở thành nơi lưu giữ rõ nhất những ký ức của chiến tranh.

Đó không chỉ là câu chuyện của một gia đình, mà là hình ảnh chung của rất nhiều gia đình trong những năm tháng ấy. Những bữa cơm còn thiếu không chỉ thiếu đi một người, mà còn thiếu đi một phần tuổi trẻ, một phần yêu thương đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Và chính từ những khoảng trống ấy, người ta hiểu hơn giá trị của hòa bình — một điều được đánh đổi bằng những hy sinh thầm lặng mà không gì có thể bù đắp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn