Bữa cơm của người lính
Một hội viên nạn nhân chất độc da cam sống một mình. Gia đình khó khăn, sức khỏe yếu, nhiều khi bữa cơm chỉ có rau và nước mắm.
Một hôm, cán bộ Hội đến thăm. Ông vẫn vui vẻ:
— “Nhà chẳng có gì, các chú thông cảm nhé.”
Cán bộ Hội hỏi:
— “Bác có cần chúng cháu giúp gì không?”
Ông lắc đầu:
— “Tôi còn tự lo được. Các chú để phần hỗ trợ cho những người khó khăn hơn.”
Mọi người ra về nhưng câu nói ấy khiến ai cũng xúc động.
Sau đó, Hội vận động hỗ trợ ông một khoản nhỏ để sửa lại căn nhà và phát triển chăn nuôi.
Khi nhận được sự giúp đỡ, ông nói:
“Tôi nhận hôm nay không phải cho riêng mình. Tôi mong sau này mình khá hơn thì lại có thể giúp một người khác.”


