Bữa cơm của người mẹ
Mỗi bữa cơm, bà vẫn dọn đủ bốn cái bát.
Một cho bà. Ba cái còn lại, đặt ngay ngắn, như ngày xưa các con còn sống.
Hàng xóm nhiều lần khuyên bà dọn ít lại cho đỡ buồn.
Bà chỉ lắc đầu: “Biết đâu… tụi nó về.”
Không ai dám nói thêm.
Có những chiều, bà ngồi nhìn mâm cơm nguội lạnh rất lâu.
Không ăn ngay, không dọn đi.
Như đang chờ một điều gì đó.
Một điều mà chính bà cũng biết… sẽ không bao giờ xảy ra.
Nhưng nếu không chờ, thì bà biết sống vì điều gì nữa?



