Bữa cơm của tình người
Bữa cơm của tình người
Một ngày đói, ông chỉ còn lại một bát cơm nguội.
Đúng lúc đó, một người bạn cùng làng ngã quỵ vì kiệt sức.
Không suy nghĩ nhiều, ông chia đôi phần ăn duy nhất.
Người bạn rơi nước mắt, còn ông chỉ cười hiền.
Ông nói: “Một mình no không bằng hai người sống.”
Sau này, khi cuộc sống khá hơn, ông vẫn giữ thói quen giúp người.
Người làng nhớ mãi bữa cơm năm ấy.
Nó không chỉ là cơm, mà là nghĩa tình.


