Bữa cơm cuối cùng
Bữa cơm cuối cùng
Một đơn vị bộ đội hành quân qua một ngôi làng nhỏ. Trước khi rời làng, các chiến sĩ được một gia đình nghèo mời ở lại ăn cơm. Bữa cơm chỉ có nồi cơm trắng, đĩa rau rừng và bát nước mắm, nhưng mọi người đều cảm thấy ấm áp.
Cậu bé trong gia đình cứ nhìn những người lính với ánh mắt ngưỡng mộ. Cậu hỏi một chiến sĩ: “Bao giờ các chú trở lại?”. Người lính cười: “Khi đất nước hòa bình, chú sẽ về thăm cháu”.
Sáng hôm sau, đơn vị lên đường. Cậu bé chạy theo một đoạn đường dài, vẫy tay mãi cho đến khi những người lính khuất bóng.
Nhiều tháng sau, người chiến sĩ ấy hy sinh trong một trận chiến. Đồng đội giữ lại tấm ảnh nhỏ của anh và gửi về quê nhà.
Nhiều năm trôi qua, cậu bé ngày nào đã trưởng thành. Trong một lần tìm hiểu lịch sử địa phương, anh biết người chiến sĩ từng ăn bữa cơm cùng gia đình mình đã hy sinh.
Anh trở về nơi cũ, đứng trước bàn thờ liệt sĩ và lặng người. Bữa cơm năm ấy tuy đơn sơ nhưng trở thành ký ức không thể quên. Nó nhắc anh rằng trong những năm tháng gian khổ nhất, tình quân dân chính là sức mạnh giúp dân tộc vượt qua chiến tranh.


