BỮA CƠM CUỐI CÙNG
BỮA CƠM CUỐI CÙNG
Một tiểu đội nhỏ dừng chân nghỉ sau nhiều ngày hành quân.
Họ góp lại chút gạo, nấu một nồi cơm hiếm hoi tử tế.
Một chiến sĩ trẻ quê Ninh Bình cười:
“Lâu lắm rồi mới được ăn bữa ra hồn thế này.”
Mọi người vừa ăn vừa nói chuyện về ngày trở về.
Người thì muốn cưới vợ.
Người thì muốn xây nhà.
Người thì chỉ muốn ngủ một giấc thật dài không có tiếng bom.
Không ai biết…
Đó là bữa cơm cuối cùng họ ăn cùng nhau.
Sáng hôm sau, trận bom bất ngờ ập đến.
Nhiều người đã không còn nữa.
Chiếc nồi cơm còn dang dở, vùi trong đất đá.
Nhiều năm sau, khi nhắc lại, một người sống sót chỉ nói:
“Chúng tôi đã từng rất hạnh phúc… trong một bữa cơm giản dị.”
Trong chiến tranh, những điều bình thường nhất lại trở thành điều quý giá nhất.



