Bữa cơm cuối cùng
Ngày Tết năm ấy, tôi được mẹ mua cho một chiếc áo mới. Màu xanh nhạt, rất đẹp. Tôi thích lắm, nhưng lại không mặc ngay. — “Để hôm mùng Một con mặc cho đẹp,” tôi nói. Mẹ cười, ánh mắt hiền hậu. Những ngày sau đó, mẹ vẫn đi làm thuê. Mẹ nói phải cố thêm chút nữa để Tết đủ đầy hơn. Rồi một ngày, mẹ không về. Tai nạn xảy ra trên đường. Người ta đưa mẹ về trong chiếc cáng, phủ kín tấm vải trắng. Tôi không tin. Tôi cứ ôm chặt chiếc áo mới, chạy theo, gọi mẹ. Nhưng mẹ không trả lời. Tết năm ấy
Ngày Tết năm ấy, tôi được mẹ mua cho một chiếc áo mới.
Màu xanh nhạt, rất đẹp. Tôi thích lắm, nhưng lại không mặc ngay.
— “Để hôm mùng Một con mặc cho đẹp,” tôi nói.
Mẹ cười, ánh mắt hiền hậu.
Những ngày sau đó, mẹ vẫn đi làm thuê. Mẹ nói phải cố thêm chút nữa để Tết đủ đầy hơn.
Rồi một ngày, mẹ không về.
Tai nạn xảy ra trên đường. Người ta đưa mẹ về trong chiếc cáng, phủ kín tấm vải trắng.
Tôi không tin. Tôi cứ ôm chặt chiếc áo mới, chạy theo, gọi mẹ.
Nhưng mẹ không trả lời.
Tết năm ấy, nhà tôi không có bánh chưng, không có tiếng cười.
Chỉ có chiếc áo mới… vẫn nằm nguyên trong tủ.
Nhiều năm sau, tôi vẫn giữ nó. Chiếc áo không còn vừa nữa, nhưng tôi không nỡ bỏ.
Vì đó là món quà cuối cùng của mẹ.
Và cũng là điều tôi chưa kịp thực hiện – mặc nó để mẹ nhìn thấy.



