Bữa cơm cuối cùng
Bữa cơm cuối cùng
Nồi cháo loãng đặt giữa tiểu đội. Khói bay lên, mang theo mùi gạo hiếm hoi sau nhiều ngày hành quân.
Mỗi người một bát nhỏ. Không ai nói gì.
Minh – cậu lính trẻ nhất – nhìn sang anh Thành, người đang bị thương. Anh Thành cố giấu cơn đau, nhưng gương mặt tái đi.
Minh lặng lẽ đẩy bát của mình sang.
“Anh ăn đi.”
“Còn cậu?”
“Em ăn rồi…” – Minh cười.
Không ai tin điều đó. Nhưng cũng không ai nói ra.
Đêm đó, khi mọi người đã ngủ, một người lính thức dậy, nghe thấy tiếng bụng Minh réo lên từng hồi. Cậu nằm quay mặt vào vách, cố nén lại.
Sáng hôm sau, trận đánh bắt đầu.
Minh là người xung phong đi đầu.
Cậu không trở về.
Sau này, khi kể lại, anh Thành chỉ nói một câu:
“Cậu ấy đã cho tôi không chỉ một bữa ăn… mà là cả sự sống.”



