Bữa cơm cuối cùng
Chiều muộn, giữa cánh rừng Trường Sơn, sau nhiều ngày hành quân liên tục, tiểu đội dừng chân bên một con suối nhỏ. Khói bếp bốc lên từ chiếc bếp Hoàng Cầm được ngụy trang cẩn thận. Bữa cơm hôm ấy chỉ có vài nắm gạo độn sắn, ít rau rừng và một chút muối vừng, nhưng ai cũng ăn rất ngon lành.
Người lính trẻ Hùng vừa xới cơm vừa cười:
– Hòa bình rồi, nhất định mình sẽ mời cả tiểu đội về quê ăn một bữa cơm thật no. Không còn sắn, không còn rau rừng, chỉ toàn cơm trắng với cá kho của mẹ.
Cả tiểu đội bật cười.
Anh Tuấn – người lớn tuổi nhất đơn vị – tiếp lời:
– Còn tôi chỉ mong được về ôm vợ và bế đứa con trai mà đến giờ vẫn chưa một lần gặp mặt.
Một người khác cười bảo:
– Tôi thì muốn trở lại trường học. Chiến tranh kết thúc, tôi sẽ làm thầy giáo.
Mỗi người một ước mơ, một dự định. Giữa bom đạn khốc liệt, họ vẫn tin vào ngày đất nước thanh bình.
Ăn xong, cả tiểu đội ngồi quây quần bên nhau. Không ai nói nhiều về trận đánh sắp tới, nhưng tất cả đều hiểu rằng đó sẽ là một trận chiến vô cùng cam go.
Trước lúc xuất kích, tiểu đội trưởng nhìn từng người rồi dặn:
– Dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta cũng quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ. Nếu ai còn sống trở về, hãy kể cho gia đình những người đã ngã xuống rằng họ đã chiến đấu đến giây phút cuối cùng.
Mọi người siết chặt tay nhau.
Đêm ấy, họ bước vào trận đánh với tinh thần quả cảm. Tiếng súng, tiếng bom rung chuyển cả cánh rừng. Sau nhiều giờ chiến đấu, trận địa được giữ vững.
Nhưng khi bình minh lên, chỉ còn vài người trong tiểu đội trở về.
Nhiều năm sau, những người đồng đội còn sống gặp lại nhau trong buổi họp mặt cựu chiến binh. Họ mang theo bức ảnh cũ của tiểu đội, đặt lên bàn một bát cơm trắng, một đĩa muối vừng và lặng lẽ dành một phút mặc niệm.
Không ai quên bữa cơm giản dị năm ấy.
Đó không chỉ là bữa cơm trước giờ ra trận, mà còn là bữa cơm chứa đựng biết bao ước mơ bình dị của những chàng trai tuổi đôi mươi. Có người đã kịp trở về xây dựng quê hương, có người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, gửi trọn tuổi xuân cho Tổ quốc.
Bữa cơm cuối cùng của tiểu đội đã khép lại từ nhiều thập kỷ trước, nhưng câu chuyện về tình đồng đội, lòng dũng cảm và sự hy sinh cao cả vẫn luôn được nhắc nhớ như một biểu tượng đẹp của một thời hoa lửa – thời mà những con người bình dị đã làm nên những điều phi thường vì độc lập, tự do của dân tộc.



