BỮA CƠM CUỐI CÙNG
Câu chuyện kể về mẹ Tư tiễn người con trai duy nhất lên đường nhập ngũ. Bình hy sinh nơi chiến trường, để lại nỗi đau và sự chờ đợi của người mẹ. Qua đó thể hiện tình mẫu tử sâu sắc và sự hy sinh thầm lặng của những người mẹ trong thời chiến.
BỮA CƠM CUỐI CÙNG
Năm ấy, chiến tranh diễn ra ác liệt. Ở một ngôi làng nhỏ, mẹ Tư có người con trai duy nhất tên Bình đang chuẩn bị lên đường nhập ngũ.
Ngày con đi, mẹ nấu một bữa cơm thật giản dị: bát canh rau, đĩa cá kho và chén nước mắm quen thuộc. Mẹ cứ gắp thức ăn vào bát cho con rồi dặn: “Đi chiến đấu nhớ giữ gìn sức khỏe, khi nào đất nước hòa bình thì về với mẹ”.
Bình cười, cố giấu những giọt nước mắt: “Mẹ cứ yên tâm, con sẽ trở về”.
Những tháng ngày sau đó, mẹ Tư ngày nào cũng chờ thư con. Mỗi lần nghe tiếng người đưa thư ngoài ngõ, mẹ lại vội vàng chạy ra. Nhưng rồi một ngày, người đồng đội của Bình trở về mang theo tin anh đã hy sinh.
Mẹ Tư lặng người. Bữa cơm hôm tiễn con năm nào trở thành bữa cơm cuối cùng hai mẹ con được ngồi bên nhau.
Nhiều năm sau, đất nước hòa bình. Mỗi khi nấu lại món cá kho, mẹ vẫn nhớ đến người con trai đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Câu chuyện nhỏ ấy là hình ảnh của biết bao người mẹ Việt Nam đã âm thầm tiễn con ra trận. Họ đã hy sinh những người thân yêu nhất để đổi lấy độc lập, tự do và hòa bình cho đất nước hôm nay.



