Bữa cơm cuối cùng của mẹ
Bà Ngân sống cùng con trai là Lực ở một vùng quê nghèo Nghệ An. Lực chuẩn bị lên đường nhập ngũ vào năm 1972. Biết con sắp đi xa, bà cố dành dụm gạo để nấu một bữa cơm thật ngon. Hôm ấy chỉ có bát cá kho nhỏ và nồi canh rau nhưng cả hai ăn rất chậm. Bà Ngân liên tục gắp thức ăn cho con. Lực cười bảo mẹ giữ sức khỏe để chờ mình về. Trước lúc đi, bà lấy chiếc áo cũ vá lại từng đường chỉ cho con mặc. Bà nói sợ ngoài chiến trường lạnh lắm. Ba năm sau, giấy báo tử gửi về làng. Bà Ngân ngồi lặng trước hiên nhà suốt cả ngày không khóc. Từ đó, mỗi bữa cơm bà đều để thêm một cái bát và đôi đũa cho con trai. Hàng xóm ai nhìn thấy cũng xót xa. Nhiều năm sau hòa bình, người đồng đội cũ của Lực tìm đến. Ông kể rằng trước khi hy sinh, Lực vẫn giữ chiếc áo mẹ vá trong balo. Nghe xong, bà Ngân ôm chiếc áo cũ bật khóc lần đầu tiên sau bao năm. Bà nói mình biết con chưa bao giờ quên mẹ.


