Bữa cơm cuối cùng trước ngày đi
Hôm ấy, bữa cơm diễn ra như mọi ngày.
Mẹ vẫn gắp thức ăn, cha vẫn hỏi chuyện, em vẫn cười.
Không ai nhắc đến ngày mai.
Nhưng ai cũng biết.
Anh ăn chậm hơn. Không phải vì đói, mà vì muốn kéo dài khoảnh khắc.
Mỗi món ăn trở nên khác lạ, như thể mang theo một ý nghĩa riêng.
Sau bữa cơm, không có lời chia tay dài.
Chỉ là những cái nhìn.
Đôi khi, im lặng là cách con người nói nhiều nhất.



