BỮA CƠM CUỐI LÀNG
1. Bữa cơm bên mái nhà tranh
Chiều xuống rất chậm.
Con đường làng phủ một lớp bụi mỏng sau những ngày nắng gắt. Những hàng tre ven đường lay động trong gió. Xa xa, tiếng chim gọi nhau tìm về tổ.
Ông Lâm đứng trước một căn nhà cũ.
Mái ngói đã phủ rêu.
Bức tường phía trước loang lổ theo thời gian.
Ông nhìn thật lâu rồi đưa tay chạm nhẹ vào cánh cổng gỗ.
Hơn năm mươi năm.
Vậy mà ông vẫn nhớ.
Nhớ cái sân đất nhỏ.
Nhớ cây khế trước hiên.
Và đặc biệt là bữa cơm cuối làng năm ấy.
Một bữa cơm đơn sơ.
Nhưng ông đã mang theo ký ức ấy suốt cả cuộc đời.
2. Những người lính trẻ
Năm ấy, Lâm mới hai mươi ba tuổi.
Đơn vị hành quân qua một vùng quê.
Chiều hôm đó, trời bất chợt đổ mưa.
Đơn vị dừng lại gần một ngôi làng nhỏ.
Một người phụ nữ lớn tuổi chạy ra:
— Các chú bộ đội vào nhà tránh mưa đi.
Người chỉ huy ái ngại:
— Chúng tôi đông người, sợ làm phiền gia đình.
Bà cười:
— Nhà nghèo nhưng còn chỗ.
— Các chú cứ vào.
Thế là những người lính trẻ lần lượt bước vào.
Căn nhà nhỏ bỗng trở nên chật chội.
Nhưng tiếng cười thì ấm áp.
3. Người mẹ trong làng
Bà cụ tên là bà Sáu.
Chồng bà đã mất.
Con trai duy nhất cũng đang ở đâu đó trong chiến trường.
Bà sống cùng cô con gái tên Lan.
Lan mới mười chín tuổi.
Cô vừa nấu cơm vừa hỏi:
— Các anh đi đâu vậy?
Một người lính cười:
— Đi làm nhiệm vụ.
Lan hỏi:
— Bao giờ về?
Người lính đáp:
— Hòa bình rồi về.
Lan im lặng.
Có lẽ cô hiểu câu trả lời ấy không đơn giản.
4. Mâm cơm chiều
Bà Sáu bảo Lan:
— Con lấy thêm cơm cho các chú.
Lan nói:
— Nhà mình còn ít gạo thôi mẹ.
Bà nhìn con gái.
— Còn bao nhiêu thì nấu bấy nhiêu.
— Bộ đội đi đường xa rồi.
Mâm cơm được dọn ra.
Chỉ có:
Một nồi cơm.
Một đĩa rau luộc.
Một bát cá kho.
Một ít cà pháo.
Và chén nước mắm đặt giữa mâm.
Không có món gì sang trọng.
Nhưng những người lính ăn rất ngon.
5. Câu chuyện bên mâm cơm
Một chiến sĩ tên Tùng nói:
— Lâu lắm rồi tôi mới được ăn cơm nhà.
Bà Sáu cười:
— Vậy cứ coi đây là nhà mình.
Tùng cúi đầu:
— Cháu cảm ơn bác.
Lan gắp cho anh miếng cá.
— Anh ăn đi.
Tùng vội nói:
— Thôi, cô ăn đi.
Lan cười:
— Các anh đi xa, phải ăn nhiều.
Một người lính khác trêu:
— Cô Lan mà làm hậu cần thì đơn vị chúng tôi khỏe.
Cả mâm cơm bật cười.
6. Những câu chuyện quê nhà
Bữa cơm kéo dài hơn thường lệ.
Các chiến sĩ kể về quê mình.
Người quê miền Bắc.
Người quê miền Trung.
Người quê miền Nam.
Có người nhớ cánh đồng.
Có người nhớ con sông.
Có người nhớ mẹ.
Tùng nói:
— Tôi nhớ nhất nồi canh chua mẹ tôi nấu.
Lâm hỏi:
— Vậy sau này về, ăn một nồi thật lớn.
Tùng cười:
— Nhất định.
Bà Sáu nghe vậy, khẽ nói:
— Các con phải trở về.
Không ai trả lời.
Nhưng tất cả đều nghe thấy.
7. Cậu lính trẻ nhất
Trong nhóm có một chiến sĩ tên Hùng, mới mười tám tuổi.
Hùng ăn rất nhanh.
Lan bật cười:
— Anh ăn từ từ thôi.
Hùng ngượng:
— Em đói.
Bà Sáu gắp thêm cá:
— Ăn đi con.
Hùng nói:
— Cháu cảm ơn bác.
Bà nhìn anh.
— Cháu bằng tuổi con trai bác ngày nó đi.
Hùng hỏi:
— Anh ấy đi lâu chưa?
Bà đáp:
— Ba năm rồi.
— Có thư về không bác?
Bà lắc đầu.
— Không.
Cả mâm cơm lặng đi.
8. Bữa cơm cuối
Ăn xong, những người lính chuẩn bị lên đường.
Trời đã tối.
Bà Sáu gói một ít cơm nắm.
— Các con mang theo.
Người chỉ huy nói:
— Bác giữ lại mà ăn.
Bà lắc đầu:
— Nhà còn gạo thì còn.
— Các con đi đường xa.
Lan đứng bên cạnh, đưa thêm mấy quả cà.
— Mang theo đi anh.
Tùng nhận lấy.
— Cảm ơn cô.
Lan hỏi:
— Khi nào các anh trở lại?
Tùng cười:
— Khi hòa bình.
Lan gật đầu.
— Vậy em chờ.
9. Lời hẹn dưới gốc khế
Trước khi đi, Lâm đứng dưới gốc khế.
Lan đưa anh một chiếc khăn nhỏ.
— Anh cầm lấy.
Lâm ngạc nhiên:
— Để làm gì?
— Lau mồ hôi.
Lâm nhận.
— Cảm ơn em.
Lan hỏi:
— Anh có trở lại không?
Lâm nhìn cô.
— Anh sẽ cố.
Lan nói:
— Em không cần anh hứa.
— Chỉ cần anh nhớ đường về.
Lâm gật.
— Anh nhớ.
10. Những bước chân rời làng
Đơn vị rời đi trong đêm.
Bà Sáu đứng bên cổng.
Lan đứng cạnh mẹ.
Ánh đèn dầu từ trong nhà hắt ra con đường.
Những người lính quay lại chào.
Bà Sáu nói:
— Đi mạnh giỏi nhé các con.
Tùng đáp:
— Chúng cháu cảm ơn bác.
Lâm nhìn lại.
Căn nhà nhỏ dần khuất sau hàng tre.
Không ai biết đó là lần cuối họ nhìn thấy nơi ấy.
11. Những người không trở lại
Sau đó, đơn vị tiếp tục hành quân.
Chiến tranh cuốn họ đi qua nhiều vùng đất.
Có người hy sinh.
Có người bị thương.
Có người chuyển đơn vị.
Lâm may mắn trở về sau chiến tranh.
Nhưng Tùng không trở lại.
Hùng cũng không.
Người chỉ huy năm ấy cũng đã hy sinh.
Lâm mang theo chiếc khăn Lan đưa.
Ông giữ nó rất lâu.
12. Trở lại ngôi làng
Sau ngày đất nước hòa bình, Lâm nhiều lần muốn trở lại.
Nhưng công việc và cuộc sống khiến ông chưa thực hiện được.
Mãi đến hơn ba mươi năm sau, ông mới có dịp tìm về.
Căn nhà cũ vẫn còn.
Nhưng bà Sáu đã mất.
Lan cũng đã có gia đình.
Lâm đứng trước cổng.
Một người phụ nữ lớn tuổi bước ra.
Hai người nhìn nhau.
Lan hỏi:
— Anh là...
Lâm cười:
— Lâm.
Lan sững người.
Rồi cô bật khóc.
— Anh còn nhớ sao?
Lâm đáp:
— Nhớ.
13. Người con gái năm xưa
Lan đưa Lâm vào nhà.
Căn nhà đã được sửa sang.
Nhưng cây khế trước sân vẫn còn.
Lan nói:
— Mẹ em mất nhiều năm rồi.
Lâm cúi đầu.
— Anh tiếc quá.
Lan hỏi:
— Anh còn nhớ bữa cơm hôm ấy không?
Lâm cười:
— Nhớ.
— Nhớ từng món.
Lan ngạc nhiên:
— Sao anh nhớ được?
Lâm đáp:
— Vì đó là bữa cơm cuối cùng chúng tôi ăn cùng nhau.
14. Chiếc khăn
Lan nhìn chiếc khăn trong tay Lâm.
Cô nhận ra ngay.
— Anh vẫn giữ?
Lâm gật.
— Hơn ba mươi năm.
Lan cầm lấy.
Chiếc khăn đã cũ.
Màu vải nhạt đi.
Cô nói:
— Em cứ nghĩ anh đã quên.
Lâm lắc đầu.
— Có những thứ không thể quên.
15. Người con trai của Lan
Một chàng trai bước vào.
Lan giới thiệu:
— Đây là con trai em.
Cậu chào Lâm.
— Cháu chào bác.
Lâm hỏi:
— Cháu có biết câu chuyện về bữa cơm năm ấy không?
Cậu lắc đầu.
Lan nói:
— Mẹ chưa kể.
Lâm cười.
— Vậy hôm nay bác kể.
16. Bữa cơm được kể lại
Lâm kể về bà Sáu.
Kể về những người lính.
Kể về mâm cơm.
Kể về những câu chuyện quê nhà.
Kể cả những người không trở lại.
Cậu thanh niên nghe rất chăm chú.
Đến cuối, cậu hỏi:
— Bác Tùng có phải người này không?
Cậu lấy từ trong tủ một tấm ảnh cũ.
Lâm nhìn.
Đó là tấm ảnh đơn vị ngày trước.
Tùng đứng ở hàng thứ hai.
Lâm đưa tay chạm lên ảnh.
— Đúng rồi.
17. Một bữa cơm mới
Lan nói:
— Anh ở lại ăn cơm nhé.
Lâm cười.
— Được.
Mâm cơm hôm ấy có nhiều món hơn năm xưa.
Có cá kho.
Có rau luộc.
Có canh chua.
Lan nói:
— Em vẫn nhớ ngày trước anh Tùng nói nhớ canh chua.
Lâm gật.
— Hôm nay ăn thay phần của cậu ấy.
Cả nhà im lặng vài giây.
Rồi Lan mỉm cười.
— Ừ.
18. Câu chuyện đến với thế hệ trẻ
Nhiều năm sau, con trai Lan trở thành giáo viên.
Mỗi khi có dịp nói chuyện với học sinh về lịch sử, anh kể về bữa cơm cuối làng.
Anh không kể bằng những con số.
Anh kể về một mâm cơm nghèo.
Một người mẹ.
Một cô gái.
Những người lính trẻ.
Và những lời hẹn trở về.
Một học sinh hỏi:
— Thầy có biết vì sao bữa cơm ấy đặc biệt không?
Thầy giáo đáp:
— Vì trong bữa cơm ấy có cả một quê hương.
19. Người trở về
Nhiều năm sau nữa, Lâm lại trở về ngôi làng.
Lần này ông đi cùng một đoàn thanh niên.
Ông đứng dưới cây khế.
Những người trẻ ngồi xung quanh.
Một bạn hỏi:
— Bác có buồn khi nhớ lại không?
Lâm đáp:
— Có.
— Nhưng bác cũng thấy ấm lòng.
— Vì tôi đã được trở về.
Ông nhìn những gương mặt trẻ.
— Và vì những người không trở về vẫn còn được các cháu nhớ đến.
20. Bữa cơm không bao giờ kết thúc
Chiều hôm ấy, đoàn thanh niên tổ chức một bữa cơm giản dị tại sân nhà.
Không phải để tái hiện chiến tranh.
Mà để nhớ về những người đã từng ngồi quanh một mâm cơm như thế.
Có cơm.
Có rau.
Có cá.
Có những câu chuyện.
Lâm ngồi giữa những người trẻ.
Ông nâng chén cơm.
— Ngày trước, chúng tôi chỉ mong một ngày được ăn một bữa cơm bình yên.
Ông nhìn mọi người.
— Hôm nay các cháu đang có điều đó.
— Hãy biết trân trọng.
LỜI KẾT
BỮA CƠM CUỐI LÀNG
Có những bữa cơm chỉ kéo dài vài chục phút.
Nhưng ký ức về nó có thể đi cùng một con người suốt cả cuộc đời.
Bữa cơm của bà Sáu năm ấy cũng vậy.
Chỉ có cơm trắng, cá kho, rau luộc, cà pháo và một bát nước mắm.
Không có món ăn đặc biệt.
Không có bàn ghế sang trọng.
Nhưng quanh mâm cơm ấy là những người lính trẻ đang mang trong mình nỗi nhớ quê nhà và niềm mong mỏi được trở về.
Bà Sáu đã nói:
“Các con phải trở về.”
Một câu nói giản dị của một người mẹ quê.
Nhưng đối với những người lính, đó như một lời gửi gắm.
Họ ra đi.
Có người trở về.
Có người mãi mãi nằm lại trên những miền đất xa xôi.
Tùng không kịp ăn nồi canh chua mẹ nấu.
Hùng không kịp trở về với gia đình.
Những người lính năm ấy không thể thực hiện hết những lời hẹn của mình.
Nhưng ký ức về họ vẫn còn.
Nó nằm trong chiếc khăn cũ.
Trong tấm ảnh đơn vị.
Trong cây khế trước sân.
Trong câu chuyện của một người cựu chiến binh.
Và trong những bữa cơm bình yên của thế hệ hôm nay.
Có lẽ điều khiến Lâm nhớ nhất không phải là những ngày tháng chiến đấu.
Mà là khoảnh khắc những người lính ngồi quanh một mâm cơm nhỏ, kể cho nhau nghe chuyện quê nhà.
Bởi khi ấy, giữa chiến tranh, họ vẫn là những chàng trai trẻ.
Họ nhớ mẹ.
Nhớ cha.
Nhớ người thân.
Nhớ cánh đồng.
Nhớ dòng sông.
Và mong một ngày được trở về.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua.
Những người lính năm nào giờ đã già.
Có người đã trở thành ông, thành cha, thành người kể chuyện.
Có người chỉ còn lại một cái tên.
Nhưng bữa cơm ấy vẫn còn.
Nó nhắc thế hệ hôm nay rằng hòa bình không phải điều tự nhiên mà có.
Để có những bữa cơm gia đình bình yên hôm nay, đã từng có những người trẻ phải rời mâm cơm quê nhà và đi đến những nơi đầy gian khó.
Vì vậy, khi ngồi bên mâm cơm cùng cha mẹ, ông bà, hãy biết trân trọng.
Bởi một bữa cơm bình thường cũng là một điều rất quý giá.
Một mái nhà bình yên cũng là một điều rất quý giá.
Một người thân còn ngồi bên mình cũng là một điều rất quý giá.
Và được sống, học tập, vui chơi trong hòa bình là một món quà mà thế hệ hôm nay cần biết gìn giữ.
Bữa cơm cuối làng năm ấy đã kết thúc từ lâu.
Nhưng câu chuyện của nó chưa bao giờ kết thúc.
Bởi mỗi khi một người trẻ nghe lại câu chuyện ấy, những người lính năm xưa lại được gọi tên.
Và mỗi khi một gia đình quây quần bên mâm cơm trong một buổi chiều bình yên, đâu đó trong ký ức của những người trở về, lại hiện lên hình ảnh một căn nhà nhỏ.
Một người mẹ.
Một cô gái.
Một mâm cơm đơn sơ.
Và những chàng trai tuổi đôi mươi đang cười nói trước giờ lên đường.
Họ đã đi qua chiến tranh.
Họ đã để lại tuổi trẻ trên những miền đất xa.
Để hôm nay, chúng ta có thể ngồi bên nhau trong một bữa cơm bình yên.
Bữa cơm cuối làng năm ấy là lời nhắc nhở giản dị mà sâu sắc:
Hãy trân trọng những người đang ở bên mình.
Hãy biết ơn những người đã hy sinh.
Và hãy sống thật tốt để xứng đáng với những bữa cơm bình yên mà các thế hệ đi trước đã đánh đổi bằng cả tuổi trẻ của mình.


