Bữa cơm cuối năm giữa rừng
Cụ Trần Văn Bình, từng tham gia thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn
Bữa cơm cuối năm giữa rừng
Cụ Trần Văn Bình, từng tham gia thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn. Cái Tết năm ấy đến giữa núi rừng, chúng tôi chẳng có bánh chưng hay hoa đào. Mỗi người góp một chút gạo, một ít thức ăn để làm bữa cơm cuối năm. Anh Lê Văn Thành còn kiếm được mấy cành hoa rừng đem về cắm trong chiếc lon cũ. Nhìn “lọ hoa” đơn sơ, cả đội cười vui như đang ở quê nhà. Chúng tôi ngồi quây quần bên nhau và kể chuyện gia đình. Người nhớ mẹ, người nhớ cha, người nhớ người yêu đang chờ đợi. Có cô bạn tên Thủy lặng lẽ lau nước mắt khi nghe nhắc đến quê hương. Tôi vỗ vai Thủy và nói: “Hôm nay là Tết, mình phải vui chứ!” Cả đội cùng hát những bài hát về quê hương, đất nước. Bữa cơm hôm ấy chẳng có món gì đặc biệt. Nhưng tình đồng đội khiến nó trở thành bữa cơm đáng nhớ nhất đời tôi. Sau này tôi đã ăn rất nhiều cái Tết đủ đầy. Thế nhưng không cái Tết nào khiến tôi nhớ đến nao lòng như cái Tết giữa rừng năm ấy. Bởi trong bữa cơm đơn sơ ấy có cả tuổi trẻ của chúng tôi. Có tình đồng đội và niềm tin vào một ngày đất nước hòa bình.



