Bữa cơm cuối tháng
Bữa cơm đơn giản của đơn vị những ngày cuối tháng
Bữa cơm cuối tháng
Có những ngày cuối tháng, anh em chúng tôi ngồi tính xem còn bao nhiêu ngày nữa mới đến kỳ cấp thêm thực phẩm. Bữa cơm khi ấy đơn giản lắm, có rau xanh, ít thịt và đôi khi là cá khô. Ai được người nhà gửi đồ lên thì thường chia cho cả phòng. Một gói ruốc cũng có thể ăn được mấy bữa. Có anh nhận được hộp lạc rang của mẹ, mở ra là mọi người xúm lại. Chẳng ai ăn nhiều, mỗi người lấy một ít rồi đóng nắp lại. Những thứ nhỏ như vậy ở nơi xa nhà quý hơn bình thường rất nhiều. Tôi nhớ có hôm trời mưa, bếp củi cháy không đều, cơm phía dưới hơi khê. Anh nuôi múc cơm ra, vừa xới vừa xin lỗi. Cả mâm cười bảo: “Khê mới có mùi nhà.” Thế là mọi người ăn hết sạch. Ăn xong, người rửa bát, người quét nhà, người tranh thủ vá lại chiếc áo. Cuộc sống cứ lặp đi lặp lại như vậy. Ngày nào cũng có việc phải làm, chẳng mấy khi nghĩ đến chuyện lớn lao. Chỉ mong hoàn thành ca trực, về có cơm nóng, tối được ngủ một giấc. Đến cuối tuần nếu được nghỉ thì anh em giặt quần áo, cắt tóc cho nhau. Có người cắt xấu quá bị cả phòng trêu cả buổi. Những tiếng cười ấy làm căn phòng lính bớt đi cảm giác xa nhà.Sau này đi làm nhiều nơi, ăn nhiều bữa ngon hơn, tôi vẫn nhớ những mâm cơm cuối tháng ngày ấy. Không phải vì món ăn ngon, mà vì quanh mâm toàn là những người đã từng cùng tôi chia sẻ những ngày khó khăn nhất.



