BỮA CƠM DANG DỞ
Khi bữa cơm vừa dọn ra, chưa kịp ăn thì có tin báo khẩn: địch đang tiến vào khu vực. Không ai nói nhiều, tất cả lập tức đứng dậy, sẵn sàng vào vị trí. Những chén cơm còn nóng bị bỏ lại phía sau.
rong những năm tháng chiến tranh, những bữa cơm của người lính thường không trọn vẹn. Với ông Trần Văn Phúc, có một bữa cơm mà ông không bao giờ quên – một bữa cơm dang dở, để lại trong ông nhiều cảm xúc suốt cả cuộc đời.
Hôm ấy, sau nhiều ngày làm nhiệm vụ liên tục, đơn vị của ông mới có được một khoảng thời gian ngắn để nghỉ ngơi. Mọi người tranh thủ nhóm bếp, nấu một nồi cơm đơn giản. Không có gì nhiều, chỉ là cơm với ít rau, nhưng ai cũng vui vì được quây quần bên nhau.
Khi bữa cơm vừa dọn ra, chưa kịp ăn thì có tin báo khẩn: địch đang tiến vào khu vực. Không ai nói nhiều, tất cả lập tức đứng dậy, sẵn sàng vào vị trí. Những chén cơm còn nóng bị bỏ lại phía sau.
Ông Phúc vẫn nhớ hình ảnh những bát cơm chưa kịp ăn, hơi nóng còn bốc lên trong làn khói mỏng. Nhưng không ai quay lại. Tất cả đều hiểu rằng nhiệm vụ lúc đó quan trọng hơn tất cả.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, khi trở lại, nồi cơm đã nguội lạnh. Không khí cũng không còn như trước. Có những người đã không thể quay lại để tiếp tục bữa cơm dang dở ấy.
Từ đó, mỗi lần cầm bát cơm, ông Phúc lại nhớ về ngày hôm đó – nhớ về những người đồng đội, về một khoảnh khắc giản dị nhưng đầy ý nghĩa.
Với ông, bữa cơm dang dở không chỉ là ký ức, mà là biểu tượng của một thời hoa lửa – nơi con người sẵn sàng gác lại những điều bình dị nhất để làm tròn nhiệm vụ.
Ngày nay, cuộc sống đã đủ đầy hơn, nhưng ông vẫn luôn trân trọng từng bữa ăn. Bởi ông hiểu rằng, có những bữa cơm tưởng chừng rất bình thường, nhưng lại là điều mà không phải ai cũng có cơ hội được hoàn thành.



