BỮA CƠM ĐÊM SAU CA TRỰC DÀI
Trong những năm tháng làm nhiệm vụ nơi biên giới phía Bắc, bác Phạm Văn Hải cùng đồng đội thường có những bữa cơm muộn sau các ca trực kéo dài xuyên đêm. Dù điều kiện sinh hoạt còn thiếu thốn, những bữa ăn giản dị vẫn mang lại cảm giác ấm áp và gắn kết giữa những người lính xa quê. Đây là ký ức bình dị nhưng sâu sắc trong đời quân ngũ của bác.
Người viết nhận ra rằng giữa những năm tháng gian khó, đôi khi một bữa cơm đơn sơ cũng đủ làm người lính cảm thấy ấm lòng.
Đối với bác Phạm Văn Hải, những bữa cơm đêm sau ca trực là ký ức rất đặc biệt.
“Hồi đó ăn đơn giản lắm,” bác kể chậm rãi.
Sau những ca trực kéo dài, nhất là vào ban đêm, các chiến sĩ thường tranh thủ ăn muộn trước khi nghỉ ngơi.
“Có hôm gần sáng mới ăn,” bác nói.
Người viết hình dung căn bếp nhỏ trong doanh trại với ánh đèn vàng mờ và hơi nóng từ nồi cơm vừa chín.
“Ai cũng đói,” bác cười nhẹ.
Thức ăn thời ấy không nhiều, chủ yếu là rau, cá khô hoặc chút thịt được chia theo khẩu phần.
“Đơn sơ nhưng ngon,” bác kể.
Điều khiến bác nhớ nhất không phải món ăn mà là không khí quây quần của đồng đội sau giờ làm nhiệm vụ.
“Ngồi ăn cùng nhau thấy vui,” bác nói.
Sau ca trực dài và căng thẳng, mọi người vừa ăn vừa trò chuyện để quên đi mệt mỏi.
“Có người còn kể chuyện quê,” bác cười.
Người viết cảm nhận rõ sự gần gũi và gắn bó giữa những người lính trẻ nơi biên giới xa xôi.
Có những hôm thời tiết rất lạnh, cả tổ ngồi sát nhau quanh bếp cho ấm.
“Ngồi gần cho đỡ rét,” bác kể.
Khói bếp quyện với tiếng cười nói khiến không khí trở nên thân thuộc hơn.
“Như anh em trong nhà,” bác nói.
Một lần sau ca trực đêm mưa lớn, đơn vị chuẩn bị được nồi cháo nóng cho mọi người.
“Ăn bát cháo mà nhớ mãi,” bác kể.
Giữa cái lạnh vùng biên, bát cháo nóng lúc ấy trở thành niềm vui rất giản dị.
“Thấy ấm cả người,” bác cười nhẹ.
Người viết nhận ra rằng chính những khoảnh khắc bình dị ấy đã tiếp thêm tinh thần cho người lính trong hoàn cảnh khó khăn.
Sau này trở về xã Hoằng Thanh, mỗi khi ăn bữa cơm gia đình, bác lại nhớ về những bữa cơm quân ngũ năm xưa.
“Giờ đủ đầy hơn nhiều,” bác nói.
Nhưng những bữa ăn nơi doanh trại vẫn luôn có vị trí đặc biệt trong ký ức của bác.
“Không bao giờ quên được,” bác kể chậm rãi.
Chiều xuống trên quê biển, tiếng sóng vang xa như hòa cùng ký ức của những năm tháng tuổi trẻ nơi biên giới.
Cuối câu chuyện, bác Phạm Văn Hải nhẹ nhàng nói:
“Điều còn đọng lại nhiều nhất trong tôi là tình cảm đồng đội qua những bữa cơm giản dị năm xưa.”



