Bữa cơm Điện Biên và bài học cho thế hệ hôm nay
Bữa cơm Điện Biên và bài học cho thế hệ hôm nay
Nhìn lại cuộc đời quân ngũ của Đinh Văn Mẫu, điều khiến người ta nhớ nhất có thể không phải là một trận đánh cụ thể.
Đó có thể là những bữa cơm.
Những nắm cơm được chuẩn bị trong đêm.
Những gói cơm được bọc cẩn thận.
Những gánh hàng nặng trên vai.
Những chuyến đi vượt suối, vượt đèo.
Và những lần người anh nuôi tìm cách đưa cơm đến tay người lính ngoài trận địa.
Trong chiến dịch Điện Biên Phủ, Đinh Văn Mẫu cùng đồng đội đã làm việc với tinh thần “ăn no đánh thắng”. Họ tìm măng, đào củ mài, lấy hoa chuối rừng, bắt cua, ốc để cải thiện bữa ăn. Họ tìm mọi cách đưa cơm nước đến nơi bộ đội chiến đấu.
Những việc ấy hôm nay nghe có vẻ giản dị.
Nhưng đặt vào hoàn cảnh năm 1954, giữa một chiến dịch lớn và ác liệt, chúng ta mới thấy hết giá trị của nó.
Một chiến thắng lớn được tạo nên từ vô số việc nhỏ.
Một người lính bắn chính xác.
Một người lính tải đạn.
Một chiến sĩ cứu thương.
Một chiến sĩ giữ thông tin.
Một người anh nuôi nấu cơm.
Không ai có thể chiến đấu một mình.
Chiến thắng Điện Biên Phủ là chiến thắng của cả một tập thể, của quân đội và nhân dân.
Trong tập thể ấy, Đinh Văn Mẫu là hình ảnh đẹp của người chiến sĩ hậu cần: tận tụy, dũng cảm, sáng tạo và luôn đặt đồng đội lên trên những khó khăn của bản thân.
Ông đã cho thấy rằng lòng yêu nước không nhất thiết phải được thể hiện bằng những hành động lớn lao.
Lòng yêu nước có thể nằm trong một công việc được hoàn thành đến nơi đến chốn.
Một nhiệm vụ được làm bằng trách nhiệm.
Một người đồng đội được chăm lo.
Một khó khăn được tìm cách vượt qua.
Đó là bài học đặc biệt có ý nghĩa đối với thế hệ trẻ hôm nay.
Trong thời bình, chúng ta không còn phải vượt qua bom đạn để mang cơm đến chiến hào.
Nhưng chúng ta vẫn có những nhiệm vụ của mình.
Người cán bộ có nhiệm vụ của người cán bộ.
Người đoàn viên có trách nhiệm của người đoàn viên.
Người thanh niên có trách nhiệm với cộng đồng và quê hương.
Nếu mỗi người đều làm tốt phần việc của mình, biết chia sẻ với người khác và không bỏ cuộc trước khó khăn, thì đó cũng là một cách tiếp nối truyền thống của những người đi trước.
Đinh Văn Mẫu đã đi qua chiến tranh bằng những gánh cơm nước.
Nhưng ông để lại cho thế hệ sau một bài học lớn hơn nhiều:
Không có đóng góp nào là nhỏ bé khi nó được thực hiện bằng trách nhiệm, lòng dũng cảm và tình đồng đội.
Bởi vậy, khi kể câu chuyện về Đinh Văn Mẫu trong chương trình “Thời hoa lửa”, chúng ta không chỉ kể về một người anh nuôi của Chiến dịch Điện Biên Phủ.
Chúng ta kể về hàng nghìn con người thầm lặng đã góp phần làm nên chiến thắng.
Và cũng từ đó, thế hệ hôm nay hiểu rằng hòa bình mà mình đang có được xây dựng từ biết bao công việc âm thầm của cha anh.
Tên tuổi Đinh Văn Mẫu vì thế không chỉ thuộc về quá khứ.
Nó trở thành một lời nhắc đối với hiện tại:
Hãy sống có trách nhiệm với công việc của mình, biết yêu thương đồng đội, biết vượt qua khó khăn và luôn đặt lợi ích chung lên trên lợi ích riêng.
Đó chính là cách thế hệ hôm nay tiếp nối ngọn lửa của “Thời hoa lửa”.



