BỮA CƠM ĐOÀN TỤ SAU NGÀY TRỞ VỀ
Ngày bác Lê Văn Đồng xuất ngũ trở về là một ngày không ai trong gia đình quên được. Sau gần bảy năm xa nhà, bữa cơm đoàn tụ trở nên thiêng liêng hơn bất cứ điều gì. Ít ai biết, phía sau nụ cười hiền lành của bác là cả một thời chiến trường khốc liệt tại tỉnh Takeo. Chiến tranh đã qua, nhưng ký ức thì còn mãi.
Gia đình vẫn nhớ như in ngày bác Lê Văn Đồng trở về thôn Dư Khánh năm 1989. Bác gầy hơn, nước da sạm nắng, chiếc ba lô sờn cũ theo suốt những năm làm nhiệm vụ tại tỉnh Takeo, một địa bàn nóng bỏng ở phía Nam Campuchia.
Trước khi xuất ngũ, bác công tác tại Tiểu đoàn bộ binh cơ động thuộc Trung đoàn 812, giữ chức vụ Trung sĩ – Tiểu đội trưởng trinh sát. Công việc của bác là đi trước đội hình, nắm tình hình địch, mở đường an toàn cho đơn vị. Những chuyến đi ấy luôn đối mặt với hiểm nguy, nhưng bác hiếm khi kể chi tiết.
Bác chỉ nói với gia đình:
“Làm trinh sát thì quen rồi, đi trước để anh em phía sau được an toàn.”
Có lần, trong một buổi tối hiếm hoi, bác kể rằng đơn vị phải nhịn đói hai ngày liền để giữ bí mật, nước uống chia từng ngụm nhỏ. Một đồng đội bị sốt rét nặng, bác đã thay nhau cõng bạn vượt qua cánh rừng tràm để kịp về trạm quân y.
Ngày về nhà, bữa cơm chỉ có rau, cá khô và nồi canh giản dị, nhưng bác ăn rất chậm, như để ghi nhớ từng khoảnh khắc. Gia đình nhận ra, bác đã quen với việc ăn vội trong chiến tranh, nay được ngồi đủ mặt người thân lại thấy lạ lẫm.
“Hòa bình rồi, được ăn cơm cùng gia đình là hạnh phúc nhất,” bác nói, giọng nhẹ như gió.
Với gia đình, thời hoa lửa của bác không nằm ở huân chương hay giấy khen, mà nằm ở việc bác đã trở về nguyên vẹn, mang theo những ký ức để nhắc con cháu sống tử tế, biết trân trọng hòa bình.


