BỮA CƠM ĐỘN SẮN
Chiều buông xuống nhanh trên điểm trú quân giữa rừng. Khói bếp bốc lên mỏng và cay, quyện mùi sắn luộc còn dở. Nồi cơm hôm nay chỉ có gạo trộn với sắn khô, trắng đục và bở vụn. Cả tiểu đội ngồi quây tròn quanh nồi. Mỗi người được chia một bát nhỏ. Không ai kêu ca. Anh Hòa, tiểu đội trưởng, vừa ăn vừa kể chuyện quê: mùa gặt năm nay chắc lúa trĩu bông lắm. Một người khác nói về con sông trước nhà, nơi tuổi thơ từng tắm mát mỗi chiều hè. Tiếng cười khẽ vang lên, lẫn trong tiếng côn trùng rả rích. N
Chiều buông xuống nhanh trên điểm trú quân giữa rừng. Khói bếp bốc lên mỏng và cay, quyện mùi sắn luộc còn dở. Nồi cơm hôm nay chỉ có gạo trộn với sắn khô, trắng đục và bở vụn.
Cả tiểu đội ngồi quây tròn quanh nồi. Mỗi người được chia một bát nhỏ. Không ai kêu ca. Anh Hòa, tiểu đội trưởng, vừa ăn vừa kể chuyện quê: mùa gặt năm nay chắc lúa trĩu bông lắm. Một người khác nói về con sông trước nhà, nơi tuổi thơ từng tắm mát mỗi chiều hè.
Tiếng cười khẽ vang lên, lẫn trong tiếng côn trùng rả rích. Những câu chuyện giản dị khiến cái đói dịu lại. Miếng sắn bở bùi như thấm thêm vị ấm của tình đồng đội.
Ăn xong, họ lặng lẽ đứng dậy chuẩn bị ca gác đêm. Trên bầu trời, sao thưa dần lộ ra giữa những khoảng mây. Không ai biết ngày mai sẽ ra sao, nhưng tất cả đều tin: chỉ cần còn bên nhau, họ sẽ vượt qua.
Giữa những năm tháng thiếu thốn của thời hoa lửa, bữa cơm độn sắn ấy không chỉ nuôi sống con người, mà còn nuôi lớn niềm tin và tình người.



