Bữa cơm đủ đầy (1)
Bữa cơm đủ đầy
Bữa cơm đủ đầy
Bữa cơm hôm nay có thịt, có cá, có rau xanh.
Mâm cơm đầy đặn, ấm cúng.
Nhưng Hạnh ăn rất chậm.
Cô nhìn từng món ăn, như nhìn một điều gì đó xa xôi.
Con gái cô hỏi:
“Mẹ không thích à?”
Hạnh lắc đầu:
“Không… chỉ là nhớ.”
Cô nhớ những bữa cơm trong rừng. Chỉ có nắm cơm nhỏ, chút muối. Có hôm, cả tổ chia nhau một nắm gạo.
Có người nhường phần mình.
Có người nói dối rằng “tôi no rồi”.
Nhưng ai cũng biết… là chưa.
Hạnh gắp một miếng thịt, rồi đặt xuống.
“Ngày đó… nếu có thế này…”
Cô không nói hết câu.
Con gái nhìn mẹ, lần đầu thấy bữa cơm không chỉ là ăn.
Mà là ký ức.
Hạnh chậm rãi ăn tiếp.
Không phải vì đói.
Mà vì trân trọng.



