Bữa cơm dưới ánh pháo sáng
Câu chuyện kể về một kỷ niệm thời chiến qua lời kể của bác Lê Văn Thinh. Trong những ngày tháng bom đạn ác liệt, một bữa cơm giản dị giữa những người lính đã thể hiện tình đồng đội, sự sẻ chia và niềm tin vào ngày hòa bình.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức về một thời gian khó vẫn còn in đậm trong tâm trí bác Lê Văn Thinh. Bác kể rằng ngày ấy, những người lính phải sống trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Những chuyến hành quân kéo dài, những đêm ngủ trong rừng và những bữa ăn vội vã đã trở thành một phần của cuộc sống.
Một buổi tối, sau nhiều giờ hành quân, đơn vị của bác Thinh dừng chân bên một khu rừng. Mọi người đều mệt mỏi và đói bụng. Anh nuôi của đơn vị cố gắng nấu một nồi cơm nhỏ từ số gạo ít ỏi còn lại.
Khi cơm vừa chín, mọi người chưa kịp ăn thì tiếng máy bay bất ngờ vang lên. Ánh pháo sáng chiếu xuống bầu trời, cả khu rừng sáng lên trong chốc lát. Người chỉ huy lập tức yêu cầu mọi người tìm nơi trú ẩn.
Bác Thinh cùng đồng đội nhanh chóng mang theo những gì có thể và xuống hầm. Nồi cơm vẫn còn ở phía trên. Trong căn hầm chật hẹp, ai cũng lo lắng nhưng vẫn động viên nhau bình tĩnh.
Một lúc lâu sau, tiếng máy bay và tiếng bom dần xa. Mọi người cẩn thận bước ra khỏi hầm. May mắn thay, khu vực đóng quân không bị thiệt hại nghiêm trọng. Nồi cơm vẫn còn đó, dù đã nguội.
Bác Thinh kể rằng lúc ấy mọi người chia nhau từng bát cơm nhỏ. Không có thức ăn ngon, không có bàn ghế, nhưng ai cũng cảm thấy ấm lòng. Một người lính còn nói vui:
— Sau này hòa bình, nhất định chúng ta sẽ có một bữa cơm thật lớn!
Mọi người cùng cười. Tiếng cười vang lên giữa khu rừng sau một đêm đầy bom đạn. Đó là khoảnh khắc bình dị nhưng bác Thinh nhớ mãi.
Những ngày sau đó, cuộc chiến vẫn tiếp diễn. Các chiến sĩ tiếp tục hành quân và thực hiện nhiệm vụ. Có người bị thương, có người hy sinh, nhưng tình cảm giữa những người đồng đội vẫn luôn được giữ gìn.
Nhiều năm sau, khi đất nước đã hòa bình, bác Lê Văn Thinh vẫn nhớ về bữa cơm năm ấy. Bác nói rằng điều bác nhớ nhất không phải là nồi cơm đơn sơ mà là tình cảm của những người cùng chiến đấu. Trong hoàn cảnh khó khăn, một bát cơm được chia sẻ cũng có thể trở thành nguồn động viên rất lớn.



