Cựu chiến binh

Bữa cơm dưới mưa pháo 1100

Lào Cai06/08/2026Đoàn xã Đạ Huoai (Đạ Huoai)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1978, không khí biên giới đã bắt đầu khét lẹt mùi thuốc súng. Hoàng Văn Hạnh cùng đồng đội cắm chốt tại khu vực đồi Mâm Xôi. Đêm Vị Xuyên sương muối giăng dày đặc, lạnh thấu xương thịt.

Hai người một tổ gác, Hạnh và Tuấn — gã tân binh quê Hà Nam — ngồi lọt thỏm trong hầm pháo. Tay Tuấn run lên từng hồi, không chỉ vì lạnh mà vì tiếng súng tầm xa thi thoảng lại rộ lên xé tan không gian tĩnh mịch. Hạnh chìa gói thuốc rọc bằng lá dong rừng sang cho bạn:

— Bắn đi cho ấm. Ở đây, sợ nhất không phải là đạn, mà là ngủ gật. Một phút chớp mắt là trả giá bằng máu.

Tuấn rít một hơi sâu, đốm lửa đỏ lóe lên chiếu sáng hai khuôn mặt lấm lem bùn đất và sương đêm. Giữa ranh giới sống chết mỏng manh, ngọn lửa nhỏ ấy không chỉ sưởi ấm bàn tay co quắp vì lạnh, mà còn thắp lên niềm tin lặng lẽ của những người lính trẻ lần đầu nếm trải mùi vị chiến trường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn