Cựu Thanh niên xung phong

BỮA CƠM DƯỚI TÁN RỪNG

“Lá thư chưa kịp gửi”

Ninh Bình17/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ
BỮA CƠM DƯỚI TÁN RỪNG

Những năm tháng chiến tranh, làng nhỏ ven sông ấy gần như không còn tiếng cười. Chỉ có tiếng máy bay gầm rú, tiếng bom dội xuống và những bước chân vội vã của người ra trận.

Hùng nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi. Trước ngày lên đường, cậu chỉ kịp ghé qua nhà Lan – cô gái mà cậu thầm thương từ thuở còn học chung mái trường tranh tre.

Lan không nói nhiều, chỉ lặng lẽ gói cho Hùng một chiếc khăn tay và một túi gạo rang. Trước khi đi, Hùng ấp úng:
“Đợi anh… nhé?”

Lan không trả lời, chỉ khẽ gật đầu. Nhưng cái gật đầu ấy theo Hùng suốt những năm tháng ở chiến trường.

Chiến tranh ác liệt hơn những gì Hùng từng tưởng tượng. Đồng đội ngã xuống từng ngày. Những đêm hành quân trong mưa bom, Hùng vẫn giữ bên mình chiếc khăn tay Lan tặng như một niềm tin sống.

Một lần đơn vị dừng chân, Hùng tranh thủ viết thư về. Cậu viết rất lâu, viết về những ngày hành quân, về nỗi nhớ quê, và cuối thư, cậu viết:

“Anh sẽ trở về. Nhất định.”

Nhưng lá thư ấy chưa kịp gửi.

Ngày hôm sau, trận đánh bất ngờ nổ ra. Địch tập kích dữ dội. Hùng cùng đồng đội chiến đấu đến viên đạn cuối cùng. Khi đồng đội tìm thấy cậu, trong túi áo vẫn còn lá thư nhàu nát, chưa kịp gửi đi.

Nhiều năm sau chiến tranh, Lan vẫn ở lại ngôi làng ấy. Cô không lấy chồng.

Một ngày, một người lính cũ tìm về, trao cho cô chiếc khăn tay cũ và lá thư năm xưa.

Lan mở thư, đọc chậm rãi từng dòng. Đến cuối, tay cô run lên.

“Anh sẽ trở về. Nhất định.”

Lan khẽ mỉm cười, nước mắt rơi xuống trang giấy đã ố vàng.

Ngoài kia, dòng sông vẫn chảy, làng quê đã yên bình. Nhưng có những lời hứa mãi mãi nằm lại trong thời hoa lửa – nơi tuổi trẻ đã sống, đã yêu, và đã hiến dâng tất cả.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn