Cựu chiến binh

Bữa cơm dưới tán rừng

Nghệ An17/08/2026Xã Hùng Châu (Đoàn xã Hùng Châu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở Trường Sơn, người nấu ăn cho bộ đội được gọi thân mật là anh nuôi. Anh nuôi của đơn vị ông tên Cường, quê ở Quảng Bình.

Anh Cường vui tính lắm. Bữa nào có thêm rau, anh bảo đó là “mâm cơm đặc biệt”. Hôm nào chỉ có cơm với muối, anh lại nói vui:

– Hôm nay chúng ta ăn món truyền thống của Trường Sơn!

Nhờ cách nói ấy, mọi người dù thiếu thốn vẫn thấy bữa ăn ấm áp.

Nấu cơm trong rừng không đơn giản. Bếp phải bố trí kín đáo, hạn chế khói. Gạo và thực phẩm được chia thật tiết kiệm. Mỗi bát cơm đều chứa đựng công sức của rất nhiều người đã vận chuyển qua những chặng đường dài.

Một hôm, đơn vị đi làm nhiệm vụ về muộn. Anh Cường đã chuẩn bị những nắm cơm đặt ngay ngắn trong chiếc thúng. Nhưng khi đếm lại, anh phát hiện thiếu một phần.

Hóa ra buổi chiều có thêm một chiến sĩ thông tin ghé qua trạm, anh Cường đã mời người ấy ăn mà quên tính lại số cơm còn lại.

Anh nói:

– Phần thiếu để tôi ăn cháo. Các cậu cứ nhận đủ.

Không ai đồng ý. Tiểu đội trưởng lấy từng nắm cơm, bẻ ra một phần nhỏ. Mười người góp lại thành một nắm cơm mới.

Một chiến sĩ cười:

– Thế là chẳng ai thiếu phần, mà cơm của anh Cường hôm nay lại có công của cả tiểu đội.

Anh Cường cầm nắm cơm, xúc động:

– Tôi nấu cho các cậu, giờ các cậu lại chia cơm cho tôi.

Ông đáp:

– Đồng đội thì phải thế chứ anh!

Bữa cơm hôm ấy có thêm một nồi canh rau rừng. Không có thịt cá nhưng ai cũng ăn rất ngon. Người kể chuyện quê, người hỏi thăm gia đình, người tranh thủ vá lại chiếc áo.

Đang ăn, một chú sóc nhỏ từ trên cây nhảy xuống, ngồi nhìn mọi người. Anh Cường bẻ một hạt cơm đặt lên tảng đá.

Ông trêu:

– Người còn chưa đủ ăn, anh lại chia cho sóc à?

Anh cười:

– Nó ngồi nhìn từ nãy giờ, cho nó một hạt thôi.

Chú sóc tha hạt cơm chạy lên cây, khiến cả đơn vị cười vang.

Các cháu thấy đấy, giữa những ngày gian khổ, người lính vẫn giữ được sự vui vẻ và lòng yêu thương đối với những điều nhỏ bé. Chính tiếng cười giúp mọi người có thêm sức mạnh.

Sau ngày hòa bình, anh Cường mở một quán cơm nhỏ ở quê. Trên tường quán, anh treo tấm ảnh đơn vị đang ngồi ăn dưới tán rừng. Khách đến hỏi, anh luôn kể:

– Đây là bữa cơm ngon nhất đời tôi. Không phải vì thức ăn ngon, mà vì mỗi người đều biết nhường cho người khác một phần.

Các cháu ạ, bữa cơm gia đình hôm nay có thể đầy đủ hơn rất nhiều, nhưng sẽ chỉ thật sự ngon khi mọi người biết ngồi bên nhau, hỏi han và trân trọng công sức của người nấu.

Hãy nhớ nói lời cảm ơn trước một bữa ăn và đừng bỏ thừa cơm. Bởi đã có một thời, người lính nâng niu từng hạt gạo như nâng niu tình cảm của hậu phương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn