Bữa cơm giữa bom đạn
Câu chuyện kể về ông Hoàng Văn Cảnh trú tại thôn Văn Phú, xã Nam Gianh, tỉnh Quảng Trị.
Câu chuyện 1: Bữa cơm giữa bom đạn Một kỷ niệm mà ông không bao giờ quên là những bữa cơm thời chiến. Có những ngày, cả đội chỉ có cơm trộn với muối hoặc sắn luộc. Mỗi khi nghe tiếng máy bay, mọi người phải bỏ dở bữa ăn để chạy vào hầm trú ẩn. Có lần, sau một trận bom lớn, cả đội quay lại thì nồi cơm đã bị đất đá vùi lấp. Dù rất đói, nhưng mọi người vẫn động viên nhau nhường phần cho những người bị thương. Ông kể rằng chính trong những hoàn cảnh khó khăn đó, tình đồng đội càng trở nên gắn bó và thiêng liêng hơn bao giờ hết.
Câu chuyện 2: Ngày nghe tin đất nước thống nhất Ông nội xúc động kể lại ngày 30/4/1975, khi cả đơn vị nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng. Ai cũng vui mừng, ôm chầm lấy nhau, có người bật khóc vì hạnh phúc. Những hy sinh, mất mát suốt bao năm cuối cùng cũng được đền đáp bằng hòa bình. Ông nói rằng khoảnh khắc ấy là ký ức thiêng liêng nhất trong cuộc đời ông, vì từ đó đất nước không còn chiến tranh, người dân được sống trong tự do và độc lập.
Sau khi nghe và ghi chép lại những câu chuyện của ông ngoại, em cảm thấy vô cùng xúc động và biết ơn thế hệ cha anh đi trước. Nhờ sự hy sinh, gian khổ của họ mà chúng em hôm nay được sống trong hòa bình, được học tập và vui chơi dưới mái trường. Những câu chuyện lịch sử này giúp em hiểu rằng hòa bình không tự nhiên mà có. Em tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức để xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ đi trước.


