BỮA CƠM GIỮA BOM RƠI: HÌNH ẢNH GIẢN DỊ NHƯNG ĐẦY KIÊN CƯỜNG CỦA NGƯỜI LÍNH.
Trưa hôm ấy, mặt đất nóng rát dưới cái nắng miền Trung. Sau một đêm chiến đấu căng thẳng, đơn vị của Lâm được lệnh tạm nghỉ để lấy sức. Trong một góc hầm đất, nồi cơm nhỏ vừa chín, khói còn bốc lên nghi ngút.
“Ăn nhanh đi, không biết lúc nào lại có lệnh,” một người vừa cười vừa nói.
Họ quây quần lại, mỗi người một chiếc bát sứt, vài cọng rau rừng, chút muối vừng. Không ai nói nhiều, nhưng ánh mắt ai cũng ánh lên sự ấm áp hiếm hoi giữa chiến trường khốc liệt.
Lâm bưng bát cơm, chưa kịp ăn miếng nào thì còi báo động vang lên.
Tiếng bom dội xuống.
Mặt đất rung chuyển, đất đá rơi lộp bộp xuống hầm. Khói bụi mù mịt. Có người vẫn còn cầm nguyên bát cơm trên tay, chưa kịp đặt xuống.
“Giữ vị trí!”
Không ai kịp ăn thêm. Họ đặt vội bát cơm xuống, cầm súng lao lên chiến hào.
Bữa cơm còn nóng—bỏ lại phía sau.
Trận đánh diễn ra dữ dội. Tiếng súng, tiếng nổ hòa vào nhau. Lâm nằm áp sát mép hào, bắn từng loạt đạn, tim đập dồn dập. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, anh chợt nghĩ đến bát cơm còn dang dở.
Một điều giản dị—nhưng giữa chiến tranh, lại trở nên xa xỉ.
Chiều xuống, tiếng súng dần im.
Họ trở về hầm. Nồi cơm đã nguội. Những bát cơm vẫn còn đó, phủ đầy bụi đất.
Một người nhặt bát lên, cười nhẹ:
“Ăn tiếp thôi… chưa hết bữa mà.”
Không ai nói gì, nhưng tất cả đều hiểu.
Giữa bom rơi, họ vẫn giữ lấy những điều nhỏ bé nhất—một bữa cơm, một tiếng cười, một khoảnh khắc bình yên.
Bởi vì chính những điều giản dị ấy đã giúp họ đứng vững.
Giữa chiến tranh.



