Cựu chiến binh

Bữa cơm giữa chiến hào

Không có bàn ghế, không có mâm bát đầy đủ. Mỗi người một chiếc lon nhôm, vài nắm cơm vắt gói trong lá chuối, thêm chút muối vừng hoặc cá khô. Đó là bữa cơm giản dị đến mức, nếu ở thời bình, có lẽ chẳng ai để ý. Nhưng giữa chiến hào, nó trở thành điều quý giá vô cùng.

Quảng Ninh14/01/2026Lê Thị Thảo Nguyên (Đoàn trường TH, THCS, THPT Trần Hưng Đạo)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bữa cơm giữa chiến hào – Khi hạt gạo cũng mang hình Tổ quốc

Chiến hào hôm ấy ẩm ướt và lạnh. Đất vừa bị bom cày xới, mùi khói thuốc súng vẫn còn phảng phất trong không khí. Trận đánh tạm lắng xuống, không gian yên ắng đến mức có thể nghe rõ tiếng thở của từng người.

Giữa khoảng nghỉ ngắn ngủi ấy, bữa cơm được mang ra.

Không có bàn ghế, không có mâm bát đầy đủ. Mỗi người một chiếc lon nhôm, vài nắm cơm vắt gói trong lá chuối, thêm chút muối vừng hoặc cá khô. Đó là bữa cơm giản dị đến mức, nếu ở thời bình, có lẽ chẳng ai để ý. Nhưng giữa chiến hào, nó trở thành điều quý giá vô cùng.

Người lính trẻ nhận phần cơm, hai tay nâng niu như sợ làm rơi mất một hạt. Anh ngồi dựa lưng vào vách hào, khẽ mở lớp lá chuối đã ướt sũng. Mùi cơm nóng bốc lên, hòa cùng mùi đất ẩm, tạo thành một cảm giác rất lạ – vừa thân quen, vừa xúc động.

Có người ăn rất chậm, nhai từng miếng nhỏ. Có người tranh thủ ăn nhanh, vì không biết lúc nào tiếng súng lại vang lên. Nhưng ai cũng cố gắng ăn hết phần của mình, bởi họ hiểu rằng từng hạt gạo đều được chắt chiu từ hậu phương, từ những cánh đồng không tiếng súng.

Một người lính lớn tuổi hơn bẻ đôi phần cơm, đưa cho đồng đội trẻ vừa trở về sau ca gác dài. “Ăn thêm đi, còn sức mà đánh tiếp.” Câu nói ngắn gọn, nhưng chứa đựng tình đồng đội ấm áp giữa chiến trường khốc liệt.

Trong lúc ăn, không ai nói nhiều. Họ ngồi cạnh nhau, lặng lẽ chia sẻ bữa cơm giữa chiến hào. Ở đó không có khoảng cách cấp bậc, không có phân biệt tuổi tác. Tất cả đều là những con người đang cùng chung một mục tiêu: bảo vệ Tổ quốc.

Bỗng từ xa vang lên một tiếng nổ nhỏ. Mọi người lập tức dừng ăn, mắt hướng về phía trước. Nhưng rồi lại yên. Bữa cơm tiếp tục, nhưng ai cũng cẩn trọng hơn, như thể từng giây phút yên bình này đều vô cùng mong manh.

Người lính trẻ chợt nhớ đến bữa cơm gia đình nơi quê nhà. Nhớ mâm cơm mẹ dọn mỗi chiều, nhớ tiếng nói cười quen thuộc. Anh cúi đầu, ăn nốt phần cơm còn lại. Bữa cơm giữa chiến hào khiến nỗi nhớ nhà trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, nhưng cũng giúp anh hiểu vì sao mình đang ở đây.

Ăn xong, mọi người gấp gọn lá chuối, kiểm tra lại vũ khí, sẵn sàng cho trận đánh tiếp theo. Bữa cơm kết thúc nhanh như khi bắt đầu, nhưng dư vị của nó còn đọng lại rất lâu trong lòng mỗi người.

Sau này, khi hòa bình lập lại, những người lính có thể ăn những bữa cơm đủ đầy hơn. Nhưng ký ức về bữa cơm giữa chiến hào – nơi hạt gạo mang hình Tổ quốc – vẫn là điều không thể nào quên.

Với thế hệ trẻ hôm nay, câu chuyện ấy nhắc rằng hòa bình không chỉ được đánh đổi bằng máu, mà còn bằng những điều giản dị nhất. Và đôi khi, chính một bữa cơm đơn sơ lại chứa đựng cả tình yêu nước lớn lao.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn