Bữa cơm giữa chiến hào
Chiến hào chật hẹp, đất đá lẫn mùi khói súng. Giữa giờ nghỉ hiếm hoi, tổ của Hưng tranh thủ ăn vội bữa cơm. Cơm nguội, muối vừng, thêm chút rau rừng. Đơn sơ đến mức không thể đơn sơ hơn. Nhưng ai cũng ăn ngon lành. Hưng lấy từ túi ra một mẩu lương khô còn sót lại. Anh bẻ nhỏ, chia cho từng người. Không ai từ chối, cũng không ai nhận phần nhiều hơn. Một người lính trẻ cười: “Về nhà chắc ăn gấp mấy lần thế này.” Người khác đáp: “Nhưng không chắc vui bằng.” Mọi người im lặng một lúc, rồi cùng b
Chiến hào chật hẹp, đất đá lẫn mùi khói súng. Giữa giờ nghỉ hiếm hoi, tổ của Hưng tranh thủ ăn vội bữa cơm.
Cơm nguội, muối vừng, thêm chút rau rừng. Đơn sơ đến mức không thể đơn sơ hơn. Nhưng ai cũng ăn ngon lành.
Hưng lấy từ túi ra một mẩu lương khô còn sót lại. Anh bẻ nhỏ, chia cho từng người. Không ai từ chối, cũng không ai nhận phần nhiều hơn.
Một người lính trẻ cười: “Về nhà chắc ăn gấp mấy lần thế này.”
Người khác đáp: “Nhưng không chắc vui bằng.”
Mọi người im lặng một lúc, rồi cùng bật cười.


