BỮA CƠM GIỮA CHIẾN HÀO
Trong những năm tháng chiến tranh gian khổ, những bữa cơm nơi chiến hào tuy đạm bạc nhưng chan chứa tình đồng chí, đồng đội. Với bác Nguyễn Văn Hòa, đó là ký ức giản dị mà thiêng liêng, giúp người lính thêm vững vàng giữa bom đạn ác liệt.
Ở chiến trường năm ấy, một bữa cơm đủ no đã là điều quý giá đối với người lính. Bác Nguyễn Văn Hòa vẫn nhớ những ngày đơn vị đóng quân trong rừng sâu, lương thực vận chuyển khó khăn nên bữa ăn thường chỉ có cơm độn sắn khô, vài cọng rau rừng và chút muối vừng chia nhau trong chiếc tăng bộ đội trải vội bên chiến hào. Dẫu thiếu thốn đủ bề nhưng không ai than phiền, bởi tất cả đều hiểu nhiệm vụ phía trước còn quan trọng hơn rất nhiều. Có những hôm đơn vị vừa chuẩn bị ăn cơm thì còi báo động vang lên. Tất cả lập tức ôm súng lao xuống hầm trú ẩn, bỏ lại nồi cơm còn nghi ngút khói. Sau trận bom, đất đá phủ đầy lên mâm cơm dang dở nhưng anh em chỉ phủi qua rồi lại ngồi ăn tiếp. Với người lính thời chiến, sự sống và cái chết đôi khi chỉ cách nhau trong gang tấc nên ai cũng học cách lạc quan giữa hoàn cảnh khắc nghiệt. Bác Hòa nhớ nhất là những bữa cơm có đông đủ đồng đội sau mỗi trận đánh. Dù thức ăn chẳng có gì ngon nhưng tiếng cười nói vẫn rộn vang cả góc rừng. Người kể chuyện quê hương, người nhắc về cánh đồng lúa chín hay phiên chợ nhỏ nơi làng xóm thân quen. Chính những câu chuyện giản dị ấy đã giúp người lính vơi đi nỗi nhớ nhà và thêm quyết tâm vượt qua gian khó. Một lần hành quân dài ngày, đơn vị của bác gần cạn lương thực. Suốt hai ngày liền, anh em chỉ ăn cháo loãng nấu với rau tàu bay hái ven rừng. Thấy đồng đội trẻ mệt mỏi, bác Hòa đã chia phần lương khô cuối cùng của mình cho người bị sốt rét nặng hơn. Hành động nhỏ ấy khiến nhiều năm sau, đồng đội gặp lại vẫn luôn nhắc mãi với sự xúc động và trân trọng. Sau hòa bình, mỗi khi ngồi bên mâm cơm đủ đầy cùng con cháu, bác Hòa lại nhớ về những bữa cơm nơi chiến hào năm xưa. Đó không chỉ là ký ức về những ngày gian khó mà còn là minh chứng cho tình đồng chí sâu nặng của một thế hệ người lính đã cùng nhau đi qua bom đạn chiến tranh bằng lòng dũng cảm và niềm tin vào ngày mai hòa bình.



