Bữa Cơm Giữa Chiến Hào
Bữa Cơm Giữa Chiến Hào
Có lần, bác cùng anh em ngồi ăn cơm ngay trong chiến hào. Bữa cơm đơn sơ lắm, chỉ có cơm vắt và ít muối mè. Nhưng không hiểu sao ai cũng thấy ngon. Có người còn kể chuyện quê để đỡ nhớ nhà. Bác nhớ có cậu lính trẻ vừa ăn vừa cười, kể chuyện mẹ hay la ở nhà. Tự nhiên cả nhóm cười theo, quên cả tiếng pháo xa xa. Đất cát rơi xuống từng đợt nhưng không ai bỏ bữa. Bác nhìn từng khuôn mặt lấm lem mà thấy thương vô cùng. Trong chiến tranh, những khoảnh khắc như vậy quý hơn vàng. Có người còn nhường phần cơm của mình cho đồng đội bị thương. Bác nhận ra tình đồng chí lúc đó sâu nặng lắm. Ăn xong, ai cũng nhanh chóng vào vị trí. Không ai than khổ, không ai kêu đói. Chỉ có ánh mắt kiên định. Bữa cơm ấy đơn giản nhưng ấm áp hơn bất kỳ bữa tiệc nào. Đến giờ bác vẫn không quên được mùi cơm vắt ngày đó.



