Anh hùng Lực lượng vũ trang

Bữa cơm giữa chiến hào Điện Biên

Giữa những ngày Chiến dịch Điện Biên Phủ diễn ra quyết liệt, một buổi chiều, nhóm chiến sĩ vừa hoàn thành nhiệm vụ ở một đoạn giao thông hào thì tranh thủ ngồi lại nghỉ. Trời Tây Bắc hôm ấy nhiều mây. Đất trong chiến hào còn ẩm sau cơn mưa. Những người lính ngồi sát vào nhau, người lau bùn trên tay, người kiểm tra lại trang bị.

Cao Bằng14/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Bữa cơm giữa chiến hào Điện Biên

Giữa những ngày Chiến dịch Điện Biên Phủ diễn ra quyết liệt, một buổi chiều, nhóm chiến sĩ vừa hoàn thành nhiệm vụ ở một đoạn giao thông hào thì tranh thủ ngồi lại nghỉ.

Trời Tây Bắc hôm ấy nhiều mây. Đất trong chiến hào còn ẩm sau cơn mưa. Những người lính ngồi sát vào nhau, người lau bùn trên tay, người kiểm tra lại trang bị.

Một chiến sĩ mở chiếc bi đông.

– Còn nước không?

Người bên cạnh lắc đầu:

– Còn một ít, chia nhau uống đi.

Một lát sau, một nắm cơm được lấy ra từ chiếc khăn đã cũ.

Chỉ là cơm nắm đơn sơ, nhưng giữa chiến hào lúc ấy, nó trở thành một bữa ăn quý giá.

Người lính trẻ nhìn phần cơm rồi nói:

– Anh ăn đi, em còn.

Người đồng đội cười:

– Cậu ăn một nửa, tôi ăn một nửa.

Nắm cơm được chia làm đôi.

Không ai tính phần mình nhiều hay ít.

Một người khác lấy thêm ít muối trong chiếc túi nhỏ.

– Có muối đây.

Mấy người ngồi gần đó cùng nhìn sang.

Người chiến sĩ cẩn thận đặt chút muối lên lá cây sạch rồi chia cho từng người.

Bữa cơm bắt đầu như thế.

Không có mâm cơm.

Không có bát đũa đầy đủ.

Chỉ có cơm nắm, chút muối và vài ngụm nước.

Nhưng câu chuyện quanh bữa ăn lại khiến những người lính quên đi sự khắc nghiệt của chiến trường.

Một người hỏi:

– Quê các cậu mùa này đang làm gì?

Người quê đồng bằng đáp:

– Chắc nhà tôi đang vào vụ.

Người khác nói:

– Quê tôi thì đang mùa ngô.

Một chiến sĩ Tày kể về bản làng giữa núi.

Mọi người nghe rồi cười.

Có người nói:

– Bao giờ hòa bình, nhất định phải về quê các cậu chơi.

– Nhớ đấy!

– Nhớ.

Bữa cơm chỉ kéo dài một lúc.

Tiếng gọi từ phía trước vang lên:

– Chuẩn bị!

Mọi người lập tức thu dọn.

Phần cơm còn lại được gói cẩn thận.

Chiếc bi đông được chuyền qua cho người bên cạnh.

Một chiến sĩ đứng dậy, phủi đất trên quần.

– Đi thôi.

Họ lại trở về vị trí.

Bữa cơm giữa chiến hào hôm ấy không có món ăn đặc biệt, nhưng nhiều năm sau, những người còn sống vẫn nhớ.

Họ nhớ nắm cơm được chia đôi.

Nhớ chút muối chuyền từ tay người này sang người khác.

Nhớ những câu chuyện quê nhà giữa những giờ phút căng thẳng.

Và nhớ nhất là cảm giác khi ngồi sát bên nhau trong chiến hào, mỗi người chỉ có một phần nhỏ bé nhưng vẫn sẵn sàng chia cho người bên cạnh.

Chiến tranh đã qua.

Những chiến hào Điện Biên năm xưa giờ đã trở thành những địa danh lịch sử.

Nhưng trong ký ức của người lính, đôi khi một trận đánh lớn không phải điều duy nhất còn lại.

Có khi đó chỉ là một buổi chiều.

Một nắm cơm.

Một chút muối.

Vài người đồng đội ngồi sát bên nhau.

Và một bữa cơm giản dị giữa chiến hào đã trở thành ký ức không thể quên của một thế hệ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bữa cơm giữa chiến hào Điện Biên | Câu chuyện thời hoa lửa