Bữa Cơm Giữa Chiến Trường (1)
Giữa những ngày chiến tranh khốc liệt, đôi khi niềm vui của người lính chỉ đơn giản là một bữa cơm nóng cùng đồng đội. Câu chuyện kể lại khoảnh khắc bình yên hiếm hoi giữa bom đạn.
Tôi là Võ Văn Tài, một người lính bộ binh từng chiến đấu ở chiến trường miền Nam vào đầu những năm 1970.
Những ngày hành quân trong rừng sâu thường rất vất vả. Có khi chúng tôi phải đi suốt nhiều giờ liền, băng qua suối, leo dốc và tránh những khu vực có máy bay trinh sát.
Thức ăn của chúng tôi chủ yếu là lương khô và gạo mang theo. Nhưng thỉnh thoảng, khi đơn vị dừng chân đủ lâu, chúng tôi mới có thể nấu một bữa cơm thật sự.
Tôi nhớ có một buổi chiều sau nhiều ngày hành quân liên tục, đơn vị dừng lại bên một con suối nhỏ trong rừng. Chỉ huy cho phép nhóm bếp nấu cơm.
Khói bếp bốc lên giữa rừng khiến ai cũng háo hức. Một vài anh em đi bắt cá suối, người khác nhặt rau rừng.
Khi nồi cơm chín, mùi thơm lan ra khắp khu vực. Chúng tôi ngồi thành vòng tròn nhỏ, mỗi người một chiếc bát sắt.
Bữa cơm hôm đó chỉ có cơm trắng, cá suối nướng và một ít rau rừng. Nhưng đối với chúng tôi, đó là bữa ăn ngon nhất sau nhiều ngày gian khổ.
Anh bạn tôi tên Hậu vừa ăn vừa nói đùa:
“Nếu về nhà mà có bữa cơm thế này mỗi ngày chắc tao ăn ba bát.”
Mọi người bật cười.
Tiếng cười vang lên giữa rừng khiến khoảnh khắc ấy trở nên đặc biệt. Trong giây phút đó, chúng tôi gần như quên đi chiến tranh, quên đi bom đạn.
Chỉ còn lại những người lính trẻ đang ngồi bên nhau, chia sẻ một bữa cơm giản dị.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại chiến trường, điều tôi nhớ nhất đôi khi không phải là những trận đánh lớn.
Mà là bữa cơm nhỏ giữa rừng, nơi tình đồng đội ấm áp hơn bất cứ ngọn lửa nào.
Đó chính là một mảnh ký ức giản dị nhưng sâu sắc của một thời hoa lửa. 🔥🇻🇳



