BỮA CƠM GIỮA CHIẾN TRƯỜNG
Ký ức về một bữa cơm dã chiến giữa rừng sâu trong thời gian hành quân, nơi tình đồng đội được thể hiện rõ nhất qua những điều giản dị nhất.
Thời gian trôi qua thật nhanh.
Từ những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ đến nay đã là mấy chục năm.
Mái tóc của bác Nguyễn Văn Độ đã bạc trắng.
Những bước chân không còn nhanh nhẹn như thuở còn trẻ.
Nhưng mỗi khi nhắc đến những bữa cơm giữa chiến trường, ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm xúc động đặc biệt.
Có những ký ức theo con người suốt cả cuộc đời.
Đối với bác Độ, bữa cơm dã chiến giữa rừng là ký ức không thể nào quên.
Hôm ấy, đơn vị đang trong một đợt hành quân dài.
Khẩu pháo được kéo theo từng chặng.
Địa hình rừng núi khiến mọi thứ đều chậm lại.
Đến giữa trưa, đơn vị dừng lại nghỉ tạm.
Mọi người tranh thủ lấy lương khô và nước uống.
Bữa ăn đơn giản nhưng ai cũng ăn ngon lành.
Chỉ có cơm nắm.
Ít muối vừng.
Và nước suối trong rừng.
Nhưng không khí lại rất ấm áp.
Mọi người ngồi quây quần dưới tán cây lớn.
Không ai nói nhiều.
Chỉ có những câu chuyện ngắn về quê nhà.
Có người kể về ruộng lúa đang mùa gặt.
Có người nhắc đến gia đình ở xa.
Có người chỉ lặng im, nhìn về phía rừng sâu.
Bác Độ nhớ rất rõ khoảnh khắc ấy.
Giữa chiến tranh, một bữa cơm đơn sơ lại trở thành điều quý giá.
Không phải vì thức ăn.
Mà vì có đồng đội bên cạnh.
Sau bữa nghỉ ngắn, đơn vị lại tiếp tục hành quân.
Không ai nán lại lâu.
Bởi nhiệm vụ vẫn còn phía trước.
Đường đi vẫn khó khăn như cũ.
Nhưng tinh thần mọi người nhẹ hơn.
Như được tiếp thêm sức mạnh sau phút nghỉ hiếm hoi.
Nhiều năm sau, khi nhắc lại bữa cơm ấy, bác Độ thường nói:
“Trong chiến tranh, có những bữa ăn rất đơn giản, nhưng lại khiến con người nhớ cả đời.”
Và ký ức về bữa cơm giữa chiến trường vẫn mãi là một phần không thể nào quên trong cuộc đời người lính pháo binh Nguyễn Văn Độ.


