Bữa cơm giữa chiến trường
Bữa cơm giữa chiến trường
Bác còn nhớ bữa cơm hôm đó giữa rừng sâu, khi cả đơn vị vừa hoàn thành một chặng hành quân dài. Thức ăn chỉ có cơm khô và một ít muối, vậy mà ai cũng thấy ngon. Anh em ngồi quây quần bên nhau, vừa ăn vừa kể chuyện để quên đi mệt mỏi. Có người kể chuyện quê, có người kể chuyện gia đình khiến không khí ấm lên hẳn. Bác lặng lẽ chia phần của mình cho một đồng đội bị thương nặng hơn. Không ai nói ra nhưng ai cũng hiểu và nhường nhịn nhau. Khói bếp bay lên giữa rừng, hòa vào không khí ẩm ướt. Dù biết địch có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, nhưng khoảnh khắc ấy lại yên bình lạ thường. Bác ăn từng miếng chậm rãi, trong lòng nhớ nhà da diết. Một người lính cất giọng hát khe khẽ bài hát quen thuộc. Tất cả im lặng lắng nghe, rồi vài người hát theo. Tiếng hát nhỏ nhưng ấm áp. Bữa cơm nghèo nàn nhưng đầy tình đồng đội. Sau này nghĩ lại, bác thấy đó là một trong những bữa cơm đáng nhớ nhất đời mình. Nó khiến bác hiểu rằng trong gian khổ, con người ta càng gần nhau hơn.



