Cựu Thanh niên xung phong

BỮA CƠM GIỮA ĐẠI NGÀN

Trên tuyến Đường 20 - Quyết Thắng thuộc Quảng Bình cũ, có những bữa cơm chỉ vỏn vẹn vài nắm gạo, ít rau rừng nhưng lại tiếp thêm sức mạnh cho những người đang ngày đêm bám đường, giữ mạch máu giao thông của Tổ quốc.

Quảng Trị03/07/2026Hoàng Trọng Cường "Chi đoàn TDP Tây Lộc Đại" (Chi đoàn Tây Lộc Đại, đoàn phường Đồng Thuận)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một cựu thanh niên xung phong vẫn còn nhớ như in mùi khói bếp giữa rừng Trường Sơn. Ông cười bảo rằng, bữa cơm ngày ấy chẳng có gì đặc biệt, nhưng lại là bữa cơm ngon nhất trong cuộc đời mình. Những năm chiến tranh, trên tuyến Đường 20 - Quyết Thắng, công việc của lực lượng thanh niên xung phong luôn gắn với những hố bom, những đoạn đường bị đánh phá và những đoàn xe cần được thông tuyến trước khi trời sáng. Có những ngày làm việc liên tục từ chiều đến tận rạng đông, ai nấy đều mệt lả. Khi công việc tạm ngơi, cả đội lại quây quần bên một bếp lửa nhỏ được che kín dưới tán rừng. Nồi cơm chỉ đủ mỗi người một bát, thức ăn nhiều khi chỉ là rau rừng hay ít cá khô mang theo. Thế nhưng chẳng ai than phiền. Họ vừa ăn vừa kể chuyện quê hương, chuyện gia đình, rồi lại động viên nhau cố gắng thêm một ngày nữa. Ông kể, có một đồng đội trẻ luôn giữ thói quen nhường phần thức ăn ngon hơn cho người khác. Khi được hỏi vì sao, anh chỉ cười: “Mai mốt hòa bình rồi muốn ăn gì cũng được.” Câu nói giản dị ấy khiến cả đội im lặng. Không ai biết rằng, đó cũng là lần cuối họ được ngồi ăn cùng nhau. Nhiều năm sau, mỗi lần trở lại Quảng Bình cũ, đi qua những cánh rừng xanh mướt của Trường Sơn, ông lại nhớ đến bếp lửa năm nào. Không còn khói bếp giữa rừng, không còn tiếng gọi nhau vội vã, nhưng ký ức về những bữa cơm giản dị ấy vẫn nguyên vẹn trong lòng ông. Ông thường nói với con cháu rằng, điều quý giá nhất của một thời hoa lửa không chỉ là những chiến công, mà còn là tình đồng đội. Chính sự sẻ chia từ những điều nhỏ bé nhất đã giúp cả một thế hệ vượt qua gian khổ, giữ vững niềm tin và cùng nhau đi đến ngày đất nước thống nhất. Ngày nay, những cung đường ở Quảng Bình cũ đã phủ đầy màu xanh của hòa bình. Nhưng ở đâu đó giữa đại ngàn Trường Sơn, dường như vẫn còn hơi ấm của những bếp lửa năm xưa, nơi những con người bình dị đã cùng nhau viết nên những trang sử không bao giờ cũ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn