Thân nhân liệt sĩ, người có công

Bữa cơm giữa đại ngàn

Mùa mưa năm ấy, cánh rừng Trường Sơn chìm trong màn sương dày đặc. Những con đường đất đỏ trở nên lầy lội, mỗi bước chân đều nặng trĩu vì bùn đất bám đầy dép cao su. Tiểu đội của Lâm vừa hoàn thành một chặng hành quân dài. Ai cũng mệt, chiếc ba lô trên vai dường như nặng hơn sau nhiều ngày vượt dốc. Đến điểm dừng chân, cả đơn vị chỉ còn lại một ít gạo, vài nắm muối rang và ít rau rừng vừa hái ven suối. Anh nuôi nhóm bếp bằng những cành củi khô được cất giữ từ hôm trước. Khói bếp len lỏi qua nhữn

Nghệ An05/07/2026Đặng Thị Tứ (Chi đoàn Mầm non Diễn Kỷ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Bữa cơm giữa đại ngàn

Mùa mưa năm ấy, cánh rừng Trường Sơn chìm trong màn sương dày đặc. Những con đường đất đỏ trở nên lầy lội, mỗi bước chân đều nặng trĩu vì bùn đất bám đầy dép cao su.

Tiểu đội của Lâm vừa hoàn thành một chặng hành quân dài. Ai cũng mệt, chiếc ba lô trên vai dường như nặng hơn sau nhiều ngày vượt dốc. Đến điểm dừng chân, cả đơn vị chỉ còn lại một ít gạo, vài nắm muối rang và ít rau rừng vừa hái ven suối.

Anh nuôi nhóm bếp bằng những cành củi khô được cất giữ từ hôm trước. Khói bếp len lỏi qua những tán cây, quyện vào mùi đất ẩm sau cơn mưa.

Nồi cơm chín, mỗi người chỉ được một bát nhỏ. Thức ăn chẳng có gì ngoài bát canh rau rừng và chút muối vừng.

Thế nhưng chẳng ai than phiền.

Bởi điều quý nhất trong bữa cơm ấy không phải là món ăn, mà là việc tất cả vẫn còn ngồi cạnh nhau.

Lâm nhớ mãi hình ảnh cậu Tân – người lính trẻ nhất đơn vị. Cậu lặng lẽ gắp phần rau của mình sang bát người đồng đội vừa bị sốt mấy hôm nay.

"Anh ăn đi, em vẫn còn khỏe."

Người đồng đội cười, lại gắp trả một nửa.

"Còn phải khỏe để cùng về quê chứ."

Chỉ một câu nói giản dị, nhưng đủ làm cả mâm cơm im lặng.

Giữa chiến tranh, người ta học cách sẻ chia từ những điều rất nhỏ: một ngụm nước, một chiếc chăn, một viên thuốc hay nửa bát cơm.

Đêm xuống.

Mưa rừng rơi lộp bộp trên tấm tăng mắc vội.

Có người tranh thủ vá lại chiếc áo đã sờn vai. Có người viết vài dòng nhật ký dưới ánh đèn pin bọc giấy để ánh sáng không lọt ra ngoài. Có người ngồi lặng nhìn về phía quê nhà, nơi có cha mẹ, có người thân đang mong tin.

Không ai biết ngày mai sẽ ra sao.

Nhưng ai cũng hy vọng sẽ có ngày được trở về.

Nhiều năm sau, khi mái tóc đã bạc, Lâm vẫn nhớ như in bữa cơm năm ấy.

Ông từng ăn nhiều sơn hào hải vị, dự không ít bữa tiệc đông vui, nhưng chưa bữa cơm nào khiến ông xúc động bằng nồi cơm trắng nấu giữa rừng, nơi những con người sẵn sàng nhường nhau từng miếng ăn trong lúc khó khăn nhất.

Ông thường kể cho các cháu nghe rằng:

"Chiến tranh lấy đi rất nhiều thứ, nhưng cũng cho ông hiểu giá trị của tình người. Khi con biết chia sẻ lúc mình còn thiếu, đó mới là sự giàu có thật sự."

Lũ trẻ lặng im nghe ông kể.

Ngoài sân, nắng chiều trải vàng trên những luống rau xanh mướt.

Khói bếp từ căn nhà nhỏ bay lên chầm chậm.

Ông mỉm cười.

Mùi cơm mới hôm nay vẫn gợi ông nhớ đến bữa cơm năm nào giữa đại ngàn – bữa cơm nghèo nhất, nhưng cũng ấm lòng nhất trong suốt cuộc đời

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn