Bài viết

Bữa Cơm Giữa Đêm Hành Quân

Ninh Bình10/05/2026Phạm Linh Chi (Đoàn xã Khánh Thiện)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh chống Mỹ cứu nước, quê hương Khánh Thiện có nhiều người con lên đường tham gia kháng chiến. Trong số đó có một người phụ nữ tham gia lực lượng hậu cần phục vụ bộ đội tại tuyến sau chiến trường. Công việc của bà không trực tiếp cầm súng chiến đấu nhưng cũng đầy gian khổ và hiểm nguy, bởi nhiệm vụ chính là nấu ăn, tiếp tế lương thực cho các đơn vị hành quân qua rừng núi.

Đơn vị của bà thường xuyên phải di chuyển để tránh sự phát hiện của máy bay địch. Những căn bếp dã chiến được dựng tạm dưới tán rừng bằng vài cọc tre và tấm bạt nhỏ. Khói bếp phải được che kín để không lộ vị trí. Ban ngày mọi người đào hầm trú ẩn, tối đến mới tranh thủ vo gạo, nhóm lửa, nấu cơm cho bộ đội.

Một đêm đầu đông, đơn vị nhận tin có một đoàn bộ đội chuẩn bị hành quân qua khu vực đóng quân nhưng đã nhiều ngày chưa được ăn bữa cơm nóng. Dù lương thực còn ít và trời mưa lạnh kéo dài, bà cùng mọi người vẫn cố gắng chuẩn bị bữa ăn thật chu đáo. Ai nấy chia nhau đi kiếm rau rừng, nhóm bếp bằng củi khô giấu dưới hầm để tránh khói bốc cao.

Khi nồi cơm vừa chín cũng là lúc tiếng máy bay địch vọng tới từ phía xa. Mọi người lập tức tắt lửa, che kín bếp rồi nhanh chóng đưa nồi cơm xuống hầm. Bom nổ liên tiếp trên sườn núi bên cạnh khiến đất đá rung chuyển, nhiều lần tưởng như căn bếp dã chiến sẽ bị san phẳng. Nhưng sau trận bom, bà lại cùng mọi người tiếp tục nhóm lửa nấu cho kịp bữa ăn của bộ đội.

Gần nửa đêm, đoàn chiến sĩ hành quân mới đến nơi. Ai cũng áo quần lấm lem bùn đất, gương mặt hốc hác vì nhiều ngày băng rừng vượt suối. Khi nhận được bát cơm nóng và bát canh rau giữa đêm lạnh, nhiều người xúc động không nói nên lời. Có chiến sĩ vừa ăn vừa kể đã lâu rồi mới được dùng một bữa cơm nóng đúng nghĩa. Nhìn những người lính trẻ ăn ngon lành bên ánh đèn dầu leo lét, bà và đồng đội quên hết mệt nhọc của cả ngày dài.

Sau này nhớ lại, bà thường nói rằng điều khiến mình hạnh phúc nhất trong những năm chiến tranh không phải là lập được thành tích lớn lao, mà là đã góp phần nhỏ bé chăm lo cho những người lính ngoài mặt trận. Với bà, mỗi bữa cơm nấu giữa rừng năm ấy đều chứa đựng tình đồng bào, tình hậu phương dành cho tiền tuyến.

Hòa bình lập lại, người phụ nữ quê Khánh Thiện trở về với cuộc sống bình dị nơi làng quê. Dẫu thời gian đã trôi qua nhiều năm, nhưng ký ức về những đêm nấu cơm giữa bom đạn vẫn còn nguyên trong tâm trí bà như một phần không thể quên của tuổi trẻ. Câu chuyện ấy đã trở thành niềm tự hào của con cháu và người dân quê hương, nhắc nhớ về sự hy sinh thầm lặng của những con người nơi hậu cần trong những năm tháng chiến tranh gian khó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bữa Cơm Giữa Đêm Hành Quân | Câu chuyện thời hoa lửa