BỮA CƠM GIỮA ĐÊM TRỰC CHIẾN
Cuối năm 1971, đơn vị của Lê Văn Tường thực hiện nhiệm vụ huấn luyện dã ngoại kết hợp trực sẵn sàng chiến đấu trong khu vực rừng núi. Công việc diễn ra liên tục cả ngày lẫn đêm. Ban ngày hành quân, luyện tập đội hình. Ban đêm chia ca trực để đảm bảo an toàn khu vực đóng quân. Một đêm muộn, sau khi hoàn thành ca trực đầu tiên, một tổ chiến sĩ được thay phiên nghỉ và ăn bữa tối muộn. Khu rừng lúc này đã chìm trong bóng tối. Chỉ còn ánh đèn pin được che chắn kỹ và ánh lửa nhỏ từ bếp dã chiến. Bữa ăn rất đơn giản. Chỉ có cơm nắm, chút muối vừng và vài thức ăn khô mang theo từ trước. Nhưng ai cũng ăn rất ngon miệng sau nhiều giờ làm nhiệm vụ. Lê Văn Tường ngồi cùng tổ của mình dưới một tán cây lớn. Mỗi người chia nhau từng phần thức ăn nhỏ. Không khí yên tĩnh nhưng ấm áp. Thỉnh thoảng có tiếng cười khẽ khi ai đó kể lại một tình huống trong buổi huấn luyện ban ngày. Một chiến sĩ trẻ vì mệt nên ăn chậm hơn mọi người. Thấy vậy, một đồng đội liền chia phần của mình cho cậu. Cậu lắc đầu từ chối, nhưng mọi người đều động viên: – Cứ ăn đi, mai còn nhiệm vụ dài. Chỉ một hành động nhỏ nhưng khiến không khí trở nên gắn bó hơn. Sau bữa ăn, mọi người ngồi nghỉ bên bếp lửa. Ánh lửa hắt lên những gương mặt đã sạm đi vì nắng gió rừng. Không ai nói về sự gian khổ, mà chỉ chia sẻ những câu chuyện đời thường. Có người nhắc đến ruộng lúa quê nhà. Có người kể về mẹ già đang chờ thư. Có người chỉ im lặng nhìn lên bầu trời đầy sao. Lê Văn Tường cũng lặng lẽ suy nghĩ. Ông cảm nhận rõ ràng rằng trong hoàn cảnh thiếu thốn nhất, tình đồng đội lại trở nên rõ ràng và ấm áp hơn bao giờ hết. Bữa cơm đêm tuy đơn sơ nhưng lại mang một ý nghĩa rất lớn. Đó không chỉ là dinh dưỡng cho cơ thể mà còn là sự tiếp thêm tinh thần cho cả đơn vị. Sau này, khi nhớ lại, ông Lê Văn Tường vẫn thường nhắc đến bữa cơm giữa đêm trực chiến năm ấy như một kỷ niệm đẹp. Ông nhớ không chỉ hương vị giản dị của cơm nắm muối vừng, mà còn nhớ rõ sự sẻ chia, tinh thần gắn bó của những người lính trẻ. Đó là những khoảnh khắc bình dị nhưng đã góp phần tạo nên sức mạnh tinh thần bền bỉ, giúp họ vững vàng đi qua những năm tháng thời hoa lửa đầy gian khổ mà hào hùng.



